[Dục Khát (Cao H)]
Chương 188: Lâm Quyên, Bà Tìm Chết...
Chương 188: Lâm Quyên, Bà Tìm Chết...
Lâm Quyên đột nhiên tàm khó dễ, đáng sợ tới mức Văn Ngọc oa oa khóc tớn, Văn Uyển vội vàng ôm đứa nhỏ lui sang bên cạnh.
Tô Bối nghe thấy tiếng khóc của đứa bé thì hoàn toàn mất kiên nhẫn với Lâm Quyên.
Lúc Lâm Quyên nhào tới, cô gỡ tay Lâm Quyên ra, một tay bóp cổ bà ta ấn vào tường.
Tiếng khóc của Văn Ngọc, tời bác sĩ nói, tất cả đêu kích thích Tô Bối.
Lúc này Tô Bối nhìn gương mặt Lâm Quyên thì chỉ muốn người này hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
Không có bà ta, không có Văn Lê, không có nhà họ Lâm, không có nhà họ Văn...
Vậy thì Văn Quốc Đống có £ẽ sẽ không xảy ra chuyện gì... sẽ không phải nằm trong phòng phẫu thuật.
"Thiên đường có tối bà không đi, cứ muốn tìm cái chết như vậy sao?"
Lân này Tô Bối thật sự tức giận, động tác trên tay cũng dùng hết sức tực.
Lâm Quyên còn đang muốn giãy dụa, kết quả chưa giãy được mấy cái thì khuôn mặt già nua đã đỏ bừng.
"Hự... mày... Khụ... mày..."
Mọi người xung quanh thấy mặt Lâm Quyên biến sắc, khi này mới vội vàng tiến lên kéo tay Tô Bối.
Cha Tô vọt tới bên cạnh Tô Bối kéo tay cô: "Bối... Bối Nhi... Đừng làm thế... Hãy nghĩ cho đứa trẻ..."
Chị dâu nhà họ Văn cũng tới khuyên: "Tiểu... Tiểu Bối... Đùng làm thế... Đừng làm thế... Tiểu Ngọc vẫn còn ở đây mà..."
"Đúng vậy, nghĩ cho Tiểu Ngọc đi... Đây là "bà" của đứa trẻ mà..."
Lực đạo trên tay Tô Bối buông lỏng vài phân, thừa dịp mọi người không kịp phản ứng thì cô đập mạnh đâu
Lâm Quyên lên tường, lạnh lùng nói bên tai bà ta: "Bây giờ tôi đang cho con bú, nếu bà làm tôi tức nước vỡ bờ thì tôi sẽ giết chết bà... Tôi có cách để thoát thân... Không tin thì bà cứ thử xem!"
"Mày... mày..."
Lâm Quyên bị Tô Bối ấn vào tường, vết thương trên trán chảy máu dọc theo má, sau khi bà ta nghe Tô Bối nói thì toàn thân lạnh lẽo run rẩy.
"Bối Nhi...”
Cha Tô thấy sắc mặt Tô Bối u ám, đờ đẫn hô lên.
Khi này Tô Bối mới hoàn toàn buông tay Lâm Quyên ra: "Từ hôm nay trở đi tôi không muốn gặp lại bà nữa."
Cơ thể Lâm Quyên châm chậm trượt theo tường ngã xuống đất, cũng không biết là nước mất hay máu trên trán làm mờ mất.
Anh em nhà họ Văn không thèm quan tâm người đàn bà tỉ tiện này, sau khi bác sĩ đi ra, ngoại trừ lão Tam nhà họ Văn vẫn ở lại, hai người còn lại đêu bị gọi đi.
Ba chị em dâu tuy rằng có không đành lòng đối với kết cục hiện tại của Lâm Quyên, nhưng vừa nghĩ đến tình thế hôm nay thì giữ lại Lâm Quyên ở trong bệnh viện làm âm ï lên cũng vô dụng.
Với tình hình hiện tại, các bà tất nhiên sẽ thiên vê Tô Bối bình tĩnh mà quả quyết...
Liễu Nhứ liếc mắt nhìn ba người đang có tính toán khác nhau, đột nhiên mở miệng giễu cợt nói: "Lâm Quyên... Lúc này bà thật đúng là không bằng chết đi thì tốt hơn..."
Rõ ràng là gả vào nhà họ Văn trước Tô Bối hơn hai mươi năm mà bây giờ lại rơi vào tình thế như vậy.
Suốt hai mươi năm ở nhà họ Văn cũng không có chỗ đứng, thậm chí lúc này ngay cả người lên tiếng giúp cho mình cũng không có, mình xảy ra chuyện, việc làm đâu liên không phải là liên lạc với con trai mà lại muốn "họa thủy đông dẫn*" chỉ trích con dâu là "đồ tai họa", là "sao chổi", mà không biết rằng những lời này không chỉ nguyên rủa Văn Quốc Đống chết, mà còn là đâm một nhát dao vào ngực anh em nhà họ Văn.
*Họa thủy đông dẫn: Tránh né, dẫn một sự việc xấu khác để che giấu sự việc xấu của mình.
Cứ ngỡ rằng mình đẩy "thủ phạm" là Tô Bối ra thì sẽ không ai để ý đến sự vắng mặt của Văn Lê...
Thật ngây thơ và ngu ngốc.
Không... Có lẽ Lâm Quyên không phải ngu ngốc, chỉ là cùng đường, được ăn cả ngã vê không mà thôi.
Nhưng Lâm Quyên không ngờ rằng Tô Bối lại phản kích, Tô Bối không chỉ phản kích khiến bà ta không có sức chống đỡ, mà còn khiến bà ta không còn mặt mũi nào trước mặt toàn bộ người nhà họ Văn...
Lời nói của Liễu Nhứ làm cho thân sắc trong mắt Lâm Quyên dân dân tối đi.
Trước kia bà ta chèn ép Tô Bối, chẳng qua chỉ £à vấn đê mặt mũi...
Mà hôm nay Tô Bối ra tay phản kích thì fại tiên quan đến vấn đê địa vị.
Điêu này không chỉ có Lâm Quyên nghĩ đến mà còn fà tâm tý chung của nữ quyến Văn gia đang ở đây.
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.