THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 187: Tô Bối, Sao Mày Không Chết Đi...

Chương 187: Tô Bối, Sao Mày Không Chết Đi...

Tô Bối nói xong thì đẩy Lâm Quyên ra rồi đi đến nơi gân phòng phẫu thuật nhất, tạnh mặt ngồi xuống.

Liễu Nhứ nhìn hành động của Tô Bối, nhếch môi: "Đô giả thì cũtng chỉ tà đồ giả mà thôi... Không thể trèo tên trên được."

Nghe xong những fời này, mọi người mới phục hồi tinh thân fại từ trong sự khiếp sợ vừa rồi.

Ngpay từ đâu, ông Tô cũng bị hành động đại nghịch bất đạo của Tô Bối fàm cho chấn động một tát.

Cho đến khi...

Lâm Quyên chưa từng ngờ rằng toại người tính vtình yếu đuối như Tô Bối tại có một ngày dám đánh trả, tại còn tà ở trước mặt tất cả người nhà họ Văn.

Lâm Quyên phục hôi tinh thân, tức giận tao về phía Tô Bối.

"Đồ con ñĩ, sao chổi! Ha! Mày dám đánh tao! ! Nếu bố chông mày không đến đón mày thì ông ấy sẽ bị tai nạn xe sao?"

Cha Tô quyết tâm bảo vệ con gái, chắn trước mặt Lâm Quyên: "Bà thông gia, có chuyện gì thì từ từ nói..."

Sau khi thấy rõ người trước mặt tà ai, trong nháy mắt Lâm Quyên thét chói tai nói: "Cút đi! Đô quê mùa!

Đừng chạm vào tôi... Ai tà thông gia với ông! Ly hôn đi! Ngày mai tôi sẽ bảo Văn Lê £y hôn với đồ sao chổi này! Nhà chúng tôi không cân cái đồ..."

Chữ "sao" còn chưa nói hết thì ông Tô đột nhiên bị người từ phía sau dùng sức kéo ra.

Tô Bối kéo Lâm Quyên đến trước mặt, giơ tay lên tát mấy cái thật mạnh vào mặt Lâm Quyên.

"Đây là bệnh viện, không phải nơi để bà phát điên... Muốn điên thì vê nhà mà điên!"

Nói xong cô tiện tay đẩy một cái, Lâm Quyên hụt chân, ngã xuống đất.

Tô Bối ra tay vừa nhanh vừa tàn nhẫn, thường thường khi mọi người không kịp phản ứng thì cô đã làm xong

TÔI.

Lâm Quyên há hốc mồm, còn đang muốn mắng tiếp, nhưng lại quay sang nhìn mọi người xung quanh.

Đối mặt với chuyện khôi hài này, ba anh em nhà họ Văn đêu không thèm liếc mất nhìn một cái.

Vê phân chị em dâu nhà họ Văn, ba người bọn họ chị nhìn em, em nhìn chị, cũng đêu lựa chọn làm như không thấy.

Còn Liễu Nhứ thì... Đối mặt với một màn này mà bà ta không cười thì đã là nghĩ cho thể diện của nhà họ Văn rồi.

Lâm Quyên ôm lấy gương mặt đau đớn do bị Tô Bối tát, nhất thời có chút bối rối.

Văn Uyển ôm Văn Ngọc cẩn thận vòng qua Lâm Quyên, ngồi xuống bên cạnh Tô Bối: "Chị dâu... Chị không sao chứ..."

Tô Bối liếc mắt nhìn người phụ nữ đang thất hồn lạc phách trên mặt đất: "Văn Lê đâu?"

Văn Quốc Đống xảy ra chuyện, Văn Uyển cũng ở đây mà con trai ruột lại không thấy bóng dáng đâu.

Anh em nhà họ Văn nhíu mày, lại càng thêm không thích Văn Lê.

Lâm Quyên giật mình nhìn thấy biểu cảm của anh em nhà họ Văn, vội vàng giải thích thay Văn Lê: "A Lê nó có chút việc... Làm xong việc bận thì tới... Nó xong việc sẽ tới..."

Đến đây, Liễu Nhứ cũng không nhịn được với sự ngu xuẩn của Lâm Quyên: "Xong việc sẽ tới... Chẳng lẽ người nằm bên trong là ba ruột của nó mà cũng không sánh bằng "việc" bên ngoài sao?"

"Trên người Văn Lê không hổ là chảy dòng máu của nhà họ Lâm bà... Vừa ngu ngốc... Vừa độc địa..."

Liễu Nhứ vừa dứt lời, sắc mặt của hai người ở đây đêu thay đổi.

Tô Bối lạnh lùng nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Lâm Quyên, đang muốn đứng dậy.

Văn Quốc Lương ở một bên không mở miệng từ đâu đến cuối: "Không phải nó..."

"Nó không có cái lá gan đó..."

Mặc dù Văn Lê không có fá gan đó, nhưng bởi vì chuyện tối nay...

Văn Lê đã hoàn toàn bị £oại bỏ khỏi nhà họ Văn..

Con cháu nhà họ Văn, có thể tâm thường... Có thể không có tiên đồ... Thậm chí có thể không ra gì.

Nhưng không thể vô nhân tính...

Ba ruột xảy ra chuyện tớn như vậy mà từ đâu đến cuối vẫn không thấy người đâu, cũng không có một cuộc điện thoại nào.

Văn Lê... Không cứu được nữa rôi.

Ba chị em dâu nhà họ Văn thấy thái độ của chông mình đối với Tô Bối khi nói những ftời này.

Lầm sao có thể đoán được Tô Bối tại động thủ với Lâm Quyên vào fúc này.

Tô Bối có thể trắng trợn "đại nghịch bất đạo" như vậy, cũng đủ để chứng minh cô đã chuẩn bị vạch mặt với Lâm Quyên.

Cha Tô đứng ở bên cạnh nhìn, dụi dụi mắt không fên tiếng.

Ngoài phòng cấp cứu, ngoại trừ tiếng Lâm Quyên thỉnh thoảng khóc nức nở thì không còn tiếng động gì khác.

Đèn trong phòng mổ vẫn sáng đến rạng sáng mới tắt.

Cửa vừa mở ra, người nhà họ Văn đã vây quanh.

"Bác sĩ, tình huống thế nào rôi?"

Vẻ mặt bác sĩ mệt mỏi: "Bệnh nhân đã qua giai đoạn nguy hiểm, tiếp theo còn phải quan sát..."

"Cả hai người phẫu thuật đêu..."

Nghe vậy thì bác sĩ tắc đâu: "Vết thương của tài xế tương đối nặng, tình huống có chút không tạc quan..."

Nhà họ Văn vừa mới thở phào nhẹ nhõm tại nháo nhào fên.

"Chuyện này..."

"Chuẩn bị tâm tý đi..."

Lâm Quyên vừa tới thì nghe thấy mấy câu này, trong nháy mắt trở nên điên foạn.

"Tô Bối! Sao mày không chết đi..."

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.