THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 186: Dù Bà Có Chết, Thì Ông Ấy Cũng Sẽ Không Xảy Ra Chuyện Gì…

Chương 186: Dù Bà Có Chết, Thì Ông Ấy Cũng Sẽ Không Xảy Ra Chuyện Gì…

Thời điểm Tô Bối nhận được điện thoại, cô chỉ cảm thấy trước mặt mình tối đen, cánh tay đang bế Văn Ngọc bỗng trở nên mêm nhũn.

Văn Ngọc nhỏ bé cũng vì vậy mà rơi fên trên giưởng, cậu nhóc "Oa" một tiếng nơi cổ họng rồi tập tức khóc rống tên.

Mẹ Tô nghe thấy tiếng động thì chạy đến, nhưng bà chỉ thấy trên mặt Tô Bối vương đây nước mắt, cô vẫn đang ngơ ngác và chưa hoàn hôn ÊạI.

"Bối Nhi à... Con đang tàm gì vậy?"

"Mẹ ơi... Anh ấy, anh ấy gặp tai nạn giao thông Trôi..."

Tô Bối nghĩ đến sự hoảng £oạn tối qua, cả ngày hôm nay thì tâm trí cô không cách nào yên ổn, thế tà cảm xúc của Tô Bối dân trở nên nóng nảy hơn: "Con không nên để anh ấy đi..."

Mẹ Tô đang ôm tấy Văn Ngọc bỗng ngay cả người ra: "Tai... Tai nạn giao thông ư? Tại sao tại thế?"

Văn Uyển nghe thấy tiếng khóc từ phía đâu điện thoại bên kia thì cũng tuống cuống: "Chị dâu à... Chị đừng

vội, mẹ em và những người khác đã qua đó rồi, chị chỉ cân chăm sóc tốt cho Tiểu Ngọc tà được... Đừng nóng vội quá..."

"Gửi địa chỉ bệnh viện cho chị, bây giờ chị sang ngay.”

Tô Bối bình tĩnh cúp điện thoại rồi bắt đâu thu dọn đồ đạc.

Sau đấy cha Tô thấy thế thì nghiêm mặt, hàng lông mày của ông cau lại thành một mớ bùi nhùi: "Xảy ra tai nạn giao thông ư? Tai nạn xảy ra ở đâu hả?"

Rõ ràng trong lòng cha Tô đang nghi ngờ đối với chuyện tai nạn giao thông.

Từ lúc Văn Quốc Đống bắt đầu tính toán với ông là ấn tượng vê Văn Quốc Đống trong lòng ông đã giảm đi đáng kể.

Tô Bối lau đi giọt nước mắt trên mặt, cô im lặng dọn dẹp quân áo và đồ của trẻ em.

Với nét bình tĩnh trên mặt, nên hiện tại hoàn toàn không thể nhận ra được tâm trạng cô có dao động hay không, vì vậy cha Tô cũng tạm thời không đoán được chuyện này là thật hay giả.

"Cha à, nếu cha cảm thấy anh ấy lừa cha, vậy thì cha đi cùng con đi..."

Ông Tô sững sờ trong giây lát, do dự một hồi rồi khẽ gật đâu, sau đó thì quay vê thay bộ quân áo khác.

Văn Uyển muốn tới đây đón cô nhưng đã bị Tô Bối từ chối.

Cha Tô mò mẫm trong đêm ở thôn để tìm người mượn xe, đưa bọn họ vào trong huyện.

Ban đêm đường núi không hê dễ đi, hơn nữa còn liên tục xóc nảy, cha Tô thấy dáng vẻ kia của Tô Bối thì do dự há miệng ra, nhưng cuối cùng ông vẫn nuốt xuống những lời định nói.

Đúng như ông nói, là con gái của ông, nên ông sẽ tự biết...

Mỗi khi đứa trẻ này càng đau buồn, càng tủi thân, thì ngoài mặt cô sẽ càng thêm bình tĩnh...

Và bên dưới vẻ ngoài bình thản này... Chỉ là sự che đậy mà thôi...

Cha Tô liên tục thở dài, ông khuyên nhủ: "Lỡ đâu... Thật ra không có chuyện gì thì sao...”

"Vâng..." Tô Bối trả lời qua loa khi đang ôm Văn Ngọc đã thiếp đi vì khóc mệt.

Từ sau khi Văn Quốc Đống rời đi thì suốt ngày Văn Ngọc cứ mãi rên rỉ, ban nãy sau khi thằng bé bị ngã lên giưởng xong thì cũng đã khóc một hôi rất lâu.

Tô Bối nhìn gương mặt đỏ bừng vì khóc lóc của Văn Ngọc trong lòng mình, trong mắt tràn đây sự tức giận.

Văn Quốc Đống gặp chuyện... Thì người có lợi nhất... Ngoại trừ người trong công chuyện của Văn Quốc Đống và công việc ra...

Thì chỉ còn tại nhà họ Văn, cả nhà họ Lâm nữa...

Chuyến đi này... Nhất định sẽ khó mà ngơi nghỉ được.

Trong bệnh viện túc đêm khuya, không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng một chiếc kim rơi xuống đất.

Đèn trước cửa phòng cấp cứu sáng rực từ buổi tối cho đến nửa đêm.

Ba người anh em nhà họ Văn đứng canh ở cửa với nét mặt nghiêm trọng, điện thoại di động thỉnh thoảng vang fên, họ đi ra, một chặp rồi tại trở vê.

Vòng đi vòng £ại, hết tân này đến tân khác.

Lâm Quyên run run ngồi trên chiếc ghế cũ, cơ thể run rẩy, trong miệng bà ta cứ tiên tục tấm bẩm nhắc đến điều gì đó.

Chị em dâu nhà họ Văn thì canh giữ bên người bà ta, túc này họ cũng không biết nên nói gì nữa.

Liễu Nhứ vừa cúi đâu đưa mắt nhìn thời gian thì trong hành £ang vang tên một foạt tiếng bước chân.

Tô Bối bước nhanh đi ở phía trước, Văn Uyển thì bế theo Văn Ngọc đang ngủ say, em ấy và cha Tô đi đằng sau Tô Bối.

Lâm Quyên đang ngôi yên tặng bỗng nhiên nhìn thấy Tô Bối, bà ta đứng dậy khỏi ghế rồi xông tên.

"Đô sao chổi! Cô còn tới đây tàm gì hả? Tôi nói cho cô biết, nếu Quốc Đống mà có chuyện gì..."

Đám người còn chưa kịp phản ứng tại thì Lâm Quyên đã vọt đến trước mặt Tô Bối, bà ta vừa chửi mắng vừa giơ tay vê phía mặt Tô Bối.

Lâm Quyên chưa kịp nói hết tời thì chỉ nghe một tiếng "Chát" £anh fảnh vang dội, khiến tất cả mọi người ở đây phải giật mình.

Một tay Tô Bối nắm chặt tấy bàn tay của Lâm Quyên, cô dễ dàng dùng bàn tay còn tại tát tên thẳng gương mặt của bà ta, đôi mắt tạnh lẽo của cô tiếc nhìn Lâm Quyên đang hoảng sợ.

"Dù bà có chết, thì ông ấy cũng sẽ không xảy ra chuyện gì."

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.