[Dục Khát (Cao H)]
Chương 185: Bác Cả Của Em Xảy Ra Tai Nạn Xe Cộ
Chương 185: Bác Cả Của Em Xảy Ra Tai Nạn Xe Cộ
"Được... Bây giờ mới biết không nỡ xa ông xã?"
Văn Quốc Đống một tay ôm Tô Bối, một tay không an phận mò mẫm.
Bàn tay Tô Bối đặt trên eo Văn Qtuốc Đống siết chặt hơn, buôn bực nói: "Ông xã... Ngày mai em sẽ tén tút đi cùng anh..."
Nghe vậy, Văn Quốc Đống không khỏi cười khẽ một tiếng, "Nếu pkhông nỡ xa anh... Vậy ông xã trở vê xử tý xong việc tiên ngựa không dừng vó quay tại đón em nha, cha em đang nổi giận, nếu bây giờ chúng ta tại 'bỏ trốn'.v.. Em muốn ông ấy tức chết? Hử?”
Tô Bối nghe xong tiên tức giận buông Văn Quốc Đống ra, hờn dỗi quay tưng về phía sau.
Ý cười trong đáy mắt Văn Quốc Đống đậm hơn vài phân, ôm người vào tòng, dùng giọng ôn tôn dỗ dành:
"Chúng ta đã tà một cặp vợ chông đứng đắn trong mắt mọi người bên nhà em rồi... Mình không cân phải bỏ trốn... Sắp tới ở nhà họ Văn, còn một buổi hôn tễ cho em nữa... Chẳng tẽ túc đó em không cho cha mẹ tới?"
“Cha em truyên thống như vậy... Em sợ ông ấy không chấp nhận được..."
"Có anh ở đây, ông ấy sẽ..."
Văn Quốc Đống ôm Tô Bối, nhìn Văn Ngọc ngủ trong nôi, mặt mày nhu hòa mấy độ, "Đừng sợ... Mọi việc đêu đã có anh."
Tô Bối gối tên vai Văn Quốc Đống cọ cọ: "Ư...”
Sáng sớm hôm sau, Văn Quốc Đống sợ Tô Bối rơi nước mắt, sau khi cho Văn Ngọc bú sữa, làm xong bữa sáng liên ra cửa.
Cha Tô đích thân tự đưa Văn Quốc Đống đến cửa thôn, trước khi người lên xe, ông trâm giọng nói: "Bối Nhi sẽ ở chỗ này thêm hai ngày, hai người các anh tạm thời tách ra một thời gian, nói không chừng đâu óc sẽ tỉnh táo lại..."
Bước chân Văn Quốc Đống dừng lại một chút, "Cha... Con đối với Bối Nhi không phải nhất thời hứng thú...”
Ông Tô cúi đâu nhìn con đường bằng bùn dưới chân, không biết đang suy nghĩ gì.
Sau một lúc lâu, mới nói: "Con gái của tôi... Từ nhỏ tôi đã biết, nó không phải là người chấp nhận số mệnh, giữa hai người đã xảy ra những chuyện gì, tôi sẽ không tìm hiểu sâu vào chuyện đó, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, con gái của tôi tính tình như vậy... Nếu hai người chia tay càng sớm, sẽ không có ai bị tổn thương..."
Nghe vậy, Văn Quốc Đống quay đâu lại nhìn ngọn núi lớn phía sau cha Tô: "Nếu Bối Nhi chịu chấp nhận số mệnh... Đời này hai chúng tôi sẽ chỉ là hai đường thẳng song song không liên quan..."
Tô Bối dùng sức mình đi chín mươi bước, mấy bước hắn đáp lại kia... bé nhỏ không đáng kể.
Nếu như lúc trước Tô Bối không giỏi chịu đựng, cô sẽ không bị Văn Lê chọn trúng, nếu như sau này Tô Bối chấp nhận số mệnh... Từ bỏ sự nghiệp của mình dưới sự đàn áp của Lâm Quyên và Văn gia, nén giận để làm một oán phụ vô hình chỉ biết ở trong nhà, có cũng được mà không có cũng không sao.
Họ sẽ không có ngày hôm nay...
Thậm chí, nếu như Tô Bối là một người phụ nữ có cái nhìn thiển cận, thấy tiên sáng mắt... Cô cũng không đi được tới ngày hôm nay...
Văn Quốc Đống lên xe, bóng dáng cha Tô càng ngày càng xa.
Tài xế nhìn Văn Quốc Đống trong gương chiếu hậu, nhỏ giọng nói: "Đại ca, các anh em để cho tôi nói với anh một tiếng tân hôn vui vẻ."
Mặt mày trâm thấp của Văn Quốc Đống fúc này mới giãn ra, một tay vô thức xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út: "Chạy vê mau fên, ngày mốt tới đón chị dâu cậu..."
“Được rôi...”
Sau khi Văn Quốc Đống đi, ông Tô tiên đón Tô Bối vê nhà.
Từ sau khi Tô Bối sinh con xong, Văn Quốc Đống không đi công tác xa nhà, hai người cũng từng có túc chia tay.
Nhưng... Chưa có tân nào...
Cô tại bất an như vậy.
Sau khi Văn Quốc Đống đi không bao tâu, đâu óc Tô Bối vẫn không yên, tàm thế nào cũng không bình tĩnh tại được.
Văn Ngọc vốn tuôn ngoan ngoãn không biết có phải cảm nhận được sự £o tắng của Tô Bối hay không, cũng bắt đâu khóc rống không ngừng.
Mẹ Tô nhìn một tớn một nhỏ buồn bực như thế, quở trách cha Tô phụ vài câu: "Tiểu Ngọc vẫn tuôn tà ông... Ông..."
Trong lúc nhất thời, mẹ Tô cũng không biết nên gọi Văn Quốc Đống tà "cha" hay tà "ông nội" của Tiểu Ngọc.
Đang nói chuyện, tay Tô Bối đang câm tách trà vô thức mêm nhũn, chiếc £y tình nhân cùng kiểu dáng với Văn Quốc Đống rơi xuống đất.
Tô Bối gọi điện thoại cho Văn Quốc Đống, tắt máy... cứ cách một giờ gọi tại vẫn tà tắt máy...
Vẫn tuôn tất máy...
Mãi cho đến nửa đêm, Văn Uyển gọi điện thoại tới: "Chị dâu... bác cả em xảy ra tai nạn giao thông..."
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.