THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 189: Cậu Cả Văn Thăng Quan Phát Tài, Ba Ruột Chết...

Chương 189: Cậu Cả Văn Thăng Quan Phát Tài, Ba Ruột Chết...

Sau khi Văn Quốc Đống ra khỏi phòng phẫu thuật, anh em nhà họ Văn gấp gáp sắp xếp chuyển viện.

Cơ sở y tế trong thị trấn nhỏ có hạn, nếu không phải do tình huống quá khẩn cấp thì cũng sẽ không đưa đến đây.

Dọc theo đường đi, Tô Bối bình tĩnh đi theo Lão Tam nhà họ Văn bận trước bận sau, bình tĩnh giống như người đàn ông toàn thân đây máu kia không phải fà người đàn ông vành tai chạm tóc mai cùng cô ở trên giường đêm hôm trước.

Mãi cho đến khi Văn Quốc Đống được đưa vào ICU của bệnh viện thành phố Lâm thì Tô Bối mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Cô không tin tưởng bất cứ ai trên địa bàn của người khác.

Trong bệnh viện chờ một ngày một đêm, chỉ chờ được một câu nói của bác sĩ: "Cân quan sát kịp thời sau phẫu thuật, không thể thăm bệnh."

Trên đâu Lâm Quyên được băng bó kỹ càng, yên tặng ngồi ở một bên, ôm Văn Ngọc trong lòng, không nhúc nhích tựa như một pho tượng điêu khắc.

Văn Uyển một ngày một đêm không chợp mắt, nhìn một cái ngáp một cái: "Như này từ sớm chẳng phải tà được rôi sao? Nhất định cứ phải tầm..."

Tô Bối mặt không đổi sắc tiếc mắt nhìn Lâm Quyên, nhìn người giúp việc vội vàng chạy tới: "Thím Trương, các thím dẫn Tiểu Ngọc về nhà trước đi, tôi còn có chút việc..."

Cô không cảm thấy Lâm Quyên sẽ hại Văn Ngọc, tính tình Lâm Quyên bướng bỉnh, sự việc tối qua đã kích thích bà ta, nhưng cũng tàm cho bà ta ý thức được rằng Văn Lê hỏng rồi...

Chỗ dựa duy nhất của bà ta ở Văn gia, chỉ có "đứa cháu" Văn Ngọc này.

Giữ nhiêu người ở lại bệnh viện như vậy cũng vô dụng, thế nên Tô Bối đưa cha Tô vê.

Sau khi nữ quyến nhà họ Văn đêu đi hết thì Diệp Liệt Thanh mới chạy tới.

Lão Tam nhà họ Văn thấy Tô Bối vẫn không chợp mắt, đang muốn nói.

Nghe Tô bối bất thình lình hỏi: "Văn Lê hiện đang ở đâu..."

Lão Tam nhà họ Văn nhíu mày, nhìn Diệp Liệt Thanh.

Diệp Liệt Thanh vuốt vuốt lớp râu mới mọc trên mặt, trâm giọng nói: "Nó? Mấy tháng nay nó vẫn luôn ở sòng bạc ngâm..."

"Dẫn tôi đi gặp anh ta đi."

Nghe vậy thì Diệp Liệt Thanh nhìn Lão Tam nhà họ Văn, người đằng sau gật đầu.

Chuyện xảy ra đêm qua, đủ để nhìn ra người phụ nữ trước mặt này không hê vô hại như khuôn mặt kia của cô.

*

Thân phận của Diệp Liệt Thanh không tiện ra vào sòng bạc dưới lòng đất nên ông ta tìm người dẫn Tô Bối vào bên trong.

Trước khi đi vào, Diệp Liệt Thanh chân chừ một hôi: "Văn Lê nó... Từ lúc cô mang thai đến khi sinh con thì chưa từng rời khỏi sòng bạc...”

Nghe vậy, đôi mất Tô Bối giật giật.

Cô biết Diệp Liệt Thanh muốn nói gì, Văn Lê không thể cứu vãn được nữa... Và anh cũng không đáng để được cứu...

"Nó có ngày hôm nay... Không chỉ là nguyên nhân do một mình Lâm Quyên..."

Lâm Quyên có trách nhiệm, Văn Quốc Đống cũng có, thậm chí cả nhà họ Văn... nhà họ Lâm... Tất cả đêu có trách nhiệm.

Nhưng những điêu này... không liên quan gì đến cô.

Sòng bạc dưới lòng đất, không thực sự ở dưới lòng đất.

Mỗi thành phố đêu có nơi tráng lệ này, được trang trí xa hoa, những cô hâu bàn xinh đẹp quyến rũ.

Lý do tại sao toại nơi hoa tệ nhưng dính khói bụi này sở dĩ có cố thủ ở các góc của thành phố trong một thời gian dài là do sau ưng có tiên quan đến chuỗi tợi ích, có những mạng tưới quan hệ phức tạp mà người bình thường căn bản không có cách nào tưởng tượng được...

Đó tà tý do tại sao Văn Quốc Đống mới thả Văn Lê ra ngoài, trở thành môi nhử sâu xuống biển để xem có bao nhiêu người có thể cắn câu.

Chỉ tà bây giờ...

Sau gân một năm, Tô Bối gặp tại Văn Lê.

Chàng trai từng tỏa sáng rực rỡ và tràn đây năng tượng đã hoàn toàn trở thành một con nghiện.

Trong căn phòng tối tăm, giọng nói ồn ào của nam nữ vang fên không dứt bên tai.

Tô Bối cải trang thành bôi bàn, ẩn mình trong một góc không ai để ý, tạnh tùng nhìn Văn Lê đang ôm người phụ nữ mặc quân áo hở hang không kiêng nể gì.

"Đến đây đến đây... Các anh em! Chúng ta hãy cùng nhau chúc mừng cậu Văn nào!"

Giọng nam thô kệch bén nhọn truyên qua micro, ánh mắt Tô Bối nhìn vê phía Văn Lê tạnh đi vài phân.

"Cái gì, chuyện vui gì vậy?" Đâu Văn Lê vùi trước ngực người phụ nữ, say khướt nói.

"Đàn ông còn có thể có chuyện vui gì nữa... Hả..."

Người nọ còn chưa nói hết, đã nghe người đàn ông bên cạnh Văn Lê nhanh chóng tiếp tời: "Tôi biết, tôi biết, thăng quan phát tài, vợ chết!"

"Không, không, không... cậu cả Văn không giống chúng ta đâu! He he he... Cậu cả Văn £à thăng quan phát tài, ba ruột chết! Ha ha ha ha..."

"Chúng ta hãy chúc mừng cậu Văn nào! Từ hôm nay trở đi cậu Văn chính t£à chủ nhân chân chính của nhà họ

Văn!"

"Wow! Anh họ! Thật hay giả vậy? Dượng chết rôi? Chuyện xảy ra khi nào thế?"

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.