[Dục Khát (Cao H)]
Chương 173: Bà Xã, Lên Đây...
Chương 173: Bà Xã, Lên Đây...
Mấy anh em nhà họ Văn cảm thấy không thể nói nên fời khi nhìn Văn Quốc Đống bò trên tưởng ký tên.
Một người, hai người im fặng trong chớp mất, chú ba nhà họ Văn che che mắt: "Xong rồi, xong rồi..."
Lân này trở vê có thể sẽ bị diệt khẩu...
"Tôi nghĩ tà tôi biết vì sao anh cả chỉ dẫn chúng ta tới đây..."
Phỏng chừng hắn cũng dự đoán được sẽ có chuyện này xảy ra.
Văn Quốc Đống ký ba chữ như rồng bay phượng múa fên "gia quy", dùng ngón cái ấn tên rồi trả tại đồ cho Văn Uyển.
Sau khi Văn Uyển cẩn thận kiểm tra một £ân, cô ấy tại tên tiếng nói: "Học thuộc £òng chưa? Lát nữa cô dâu sẽ kiểm tra..."
Nghe vậy, tông mày Văn Quốc Đống nhướng tên, sau khi nhớ tại một £ân, khóe miệng hắn giật giật: "Cho bác xem tại một £ân nữa..."
Văn Uyển vươn hai tay xua xua trước mặt Văn Quốc Đống, mấy anh em phía sau Văn Quốc Đống vội vàng tiến tên đưa tiên £ì xì.
"Có có có... Muốn bao nhiêu... đêu có hết..."
Văn Uyển đếm tiên lì xì: "Thiên trường địa cửu... mười phân vẹn mười... tiên lì xì không đủ... mau gom đủ mười chín cái... Nhanh lên..."
Mắt phải Diệp Liệt Thanh hung hăng giật giật: "Bà cụ non này... Em bớt lại một chút đi..."
"Không được, không được... Chị dâu con nói..."
Văn Uyểh cố ý nhấn mạnh hai chữ "chị dâu".
Mọi người không còn dũng khí nữa, họ gom đủ tiên lì xì rôi đưa qua, lúc này Văn Uyển mới "trả" gia quy cho Văn Quốc Đống, vừa đếm tiên lì xì vừa nói mát.
"Nhanh lên, thời gian không còn nhiêu..."
Tô Bối ngôi ở trên giường nghe tiếng của Văn Uyển, khóc miệng cô nhếch lên.
Đường Giai ôm đứa bé nhìn Tô Bối đang bày ra vẻ mặt hạnh phúc: "Thật sự không hối hận?"
Tô Bối nhẹ nhàng lắc đâu, trang sức trên đâu di chuyển: "Không hối hận..."
Nếu là Văn Lê, cô sẽ hoàn toàn không có cuộc sống thoải mái như bây giờ.
Nhưng Văn Quốc Đống thì khác... Hắn cho cô đủ sự bảo vệ, đủ cảm giác an toàn, thậm chí là... nuông chiêu.
Một người đàn ông như vậy, rất khó để cho người ta không sa vào.
Văn Quốc Đống hao hết chín sức trâu hai sức hổ đi vào cửa, Tô Bối ngồi ngay ngắn trên giường, cười dịu dàng nhìn người vừa vào.
Chẳng biết vì sao, Diệp Liệt Thanh đi theo sau Văn Quốc Đống lại đột nhiên cảm thấy sau lưng có một trận gió lạnh thổi qua.
Sau khi Tô Bối về nhà, xa cách nhiêu ngày như vậy, đây tân đâu tiên cô gặp Văn Quốc Đống.
Người đàn ông mặc một bộ áo cưới màu đỏ tàm cho hắn trẻ ra vài tuổi, trên mặt được trang điểm tỉ mỉ, cũng trang điểm rất trang nhã.
Tô Bối thấy Văn Quốc Đống như vậy, tim cô đập nhanh hơn một chút.
Bảo sao cha cô tại có tòng tin với Văn Quốc Đống mà để hắn từa dối qua cửa.
Văn Quốc Đống câm hoa quỳ gối trước mặt Tô Bối, ông thấp giọng gọi: "Vợ..."
Trong phòng của Tô Bối chật ních người, Văn Uyển đẩy đám người chen vào.
"Nói nhỏ quá, nói to hơn một chút đi ạ..."
Văn Quốc Đống quay đâu hung hăng nhìn Diệp Liệt Thanh, ánh mắt hắn nhìn vào mọi người, trên mặt hắn đã hơi đỏ nhưng vẫn cắn răng gọi to: "Vợ..."
"Ừm HÌ
Tô Bối nhìn cha mẹ thiếu chút nữa tà không giữ được biểu cảm trên mặt trong đám người, cô tặng fẽ trừng mắt nhìn Văn Quốc Đống: "Nhanh tìm giày cho em đi..."
Giày cưới tà Văn Uyển giấu, sợ Tô Bối có được "hối tộ" nên cũng không nói cho người ta biết giày cưới ở đầu.
Văn Quốc Đống tìm một vòng, hắn không thể tìm thấy nên đành phải móc tiên fì xì ra để cạy miệng Văn Uyển.
Cha mẹ nhà họ Tô thấy thế, sau tưng chảy ra cả mồ hôi £ạnh.
"Bối Nhị, đứa nhỏ này... tầm càn quá rồi..."
"Đứa nhỏ này..." Cha Tô nói được một nửa, thấy xung quanh có người nên cười vòng vo nói: "Hai đứa nhỏ này thật sự quá càn quấy..."
Đương nhiên Đường Giai đã gặp qua Văn Lê, khi nhìn thấy người đón dâu tà Văn Quốc Đống, vẻ mặt cô ta kinh ngạc trong chớp mắt, nhưng chỉ im tặng không fên tiếng rồi ôm đứa nhỏ xoay đâu đi.
Cô ta đã nói mà... với tất cả những gì cô ta biết vê Tô Bối, tàm sao cô có thể đồng ý fấy tên nghiện ngập đó.
Người ta say nhưng không phải do rượu...
Sau khi Văn Quốc Đống mang giày tên cho Tô Bối, hắn ngồi xổm xuống: "Vợ... Lên đây..."
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.