[Dục Khát (Cao H)]
Chương 174: Anh Em Và Bác Cả, Ai Chơi Chị Sướng Hơn?
Chương 174: Anh Em Và Bác Cả, Ai Chơi Chị Sướng Hơn?
Dựa theo truyên thống nông thôn, do anh trai Tô Bối tàm cái này nhưng Văn Quốc Đống không muốn cho người đàn ông khác chạm vào Tô Bối nên tự mình tầm.
Tô Bối cắn môi, nhìn người chung quanh trêu chọc, nhìn ánh mắt không chịu nổi của cha mẹ Tô, sau đó đỏ mặt nằm trên tưng Văn Quốc Đống.
"Trên xe hoa.
Văn Quốc Đống nhìn Tô Bối đang mặc váy cưới, nấm tay Tô Bối, những ngón tay đan vào nhau dưới ánh mắt của bố mẹ Tô Bỡi.
Tô Bối hơi giãy ra một chút nhưng cũng không bỏ tay Văn Quốc Đống ra.
Xe hoa chạy một vòng rồi tiến vào tễ đường.
Xung quanh được bày trí một cách cổ kính, cực kỳ giống khung cảnh thành thân thời xưa.
Văn Quốc Đống nắm tay Tô Bối từng bước đi tên thảm đỏ, dưới ánh mất của những vị khách xung quanh, hắn cảm thấy bất an, nắm tay Tô Bối chặt hơn một chút.
Tô Bối nhận ra Văn Quốc Đống đang £o tắng, con ngươi dưới rèm châu nhuộm fên ý cười, cô nắm tay nhẹ nhàng nhéo Văn Quốc Đống.
Văn Quốc Đống nhận ra hành động của Tô Bối, £ông ngực hắn ấm áp, tâm trạng £o tắng vơi đi nhiêu.
"Vợ...
“Ưm »
Quy trình hôn lễ truyên thống phức tạp không chịu nổi, quy trình thể hiện cho mấy ngụ ý vui mừng tất không thể thiếu.
Ban đâu cha mẹ Tô ngại thân phận xấu hổ của Văn Quốc Đống, muốn giảm bớt quy trình đi nhưng lại bị Văn Quốc Đống kiên quyết từ chối.
Đến lúc bái đường, cha Tô mẹ Tô ngôi ở vị trí như bị kim châm.
Nhất là sau tiếng "Nhị bái cao đường" và "Nhất bái thiên địa"...
Văn Quốc Đống dắt Tô Bối xoay người, cúi đâu thật sâu trước cha Tô mẹ Tô.
Trên mặt cha Tô mẹ Tô hiển nhiên nở nụ cười gượng gạo: "Được... Được... Được..."
"Phu thê giao bái..."
Tô Bối xoay người nhìn, nhanh chóng bắt đâu phối hợp với Văn Quốc Đống, nụ cười trên khóe môi càng sau.
Trong mắt Văn Quốc Đống chỉ có Tô Bối trước mặt, hoàn toàn không thèm để ý tiếng cười nói của người xung quanh, trong mắt hấn chỉ còn lại Tô Bối.
Nghi thức bái đường rườm rà qua đi, Văn Uyển đưa Tô Bối đi thay trang phục cưới.
Văn Quốc Đống nhân lúc rảnh trong hôn lễ, lặng lẽ mò vào phòng thay đồ, một tay ôm Tô Bối vào trong ngực.
"Bà xã hôm nay đẹp quá..."
Vừa nói vừa làm bộ muốn hôn Tô Bối.
Tô Bối đưa tay chống trên mặt: "Đừng hôn... Nhiêu người nhìn như vậy... Lát nữa còn phải trang điểm lại...
Phiên phức lắm..."
"Bà xã...
Văn Quốc Đống ôm Tô Bối làm nũng nhưng lại bị Tô Bối hung hăng trừng mất: "Làm trang phục cưới lộn xộn lên thì tí xem em xử lý anh thế nào!"
Nghĩ đến sắc mặt vừa rồi của cha mẹ mình, cô đổi giọng và mời rượu trong chốc lát...
Cha mẹ cô lúc nãy sợ là phải chuẩn bị thuốc chữa tim có hiệu quả nhanh.
Tô Bối nắm lấy tay Văn Quốc Đống, dùng sức cắn người ta một cái.
Văn Quốc Đống khẽ kêu lên một tiếng rôi nhéo má Tô Bối: "Hôm nay ngày đại hỷ, không thể thấy máu..."
Nghe vậy, con mắt Tô Bối trừng to hơn: “Anh còn không biết xấu hổ mà nói thế! Tối nay anh đợi đó cho em...
Văn Quốc Đống mãnh liệt hôn một cái lên mặt Tô Bối: "Chông vẫn chờ đêm nay động phòng hoa chúc..."
"Lưu manh.
Văn Uyển trở về thấy mặt Tô Bối ửng đỏ thì chậc chậc hai tiếng: "Nhìn hai người mà ngán ngẩm... Không biết còn tưởng rằng hai người là thiếu niên mười bảy mười tám tuổi..."
Nghe vậy, Tô Bối hờn dỗi trừng mắt nhìn Văn Uyển: "Em là thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, vậy sao em lại tìm Diệp Liệt Thanh, người đàn ông già cả mấy chục tuổi này?"
"Cái này là chị không hiểu rồi... Nhân sinh trên đời sẽ sung sướng, người trẻ tuổi có thịt dai (*) sẽ sảng khoái..."
(*) Thịt dai: Chỉ người đàn ông từng trải, có kinh nghiệm.
Văn Uyển tén fút tiến đến trước mặt Tô Bối hỏi: "Lấy bác cả và anh trai em ra mà nói thì... Hai người bọn họ ở trên giường, ai chơi chị sướng hơn? Hả?"
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.