[Dục Khát (Cao H)]
Chương 172: Sau Này Anh Cả Sẽ Bị Cười Rất Nhiều Năm...
Chương 172: Sau Này Anh Cả Sẽ Bị Cười Rất Nhiều Năm...
"Nhưng... Chuyện này... Chuyện này không hợp với quy củ! Nào có chuyện con dâu kết hôn với bố chông..."
"Chẳng tẽ còn có thể trực tiếp nói với họ hàng thân thích mười dtặm tám hương fà chú rể xảy ra chuyện nên không tổ chức hôn tã?"
"Bối Nhi cũng đã kết hôn gân ba năm rồi... Không tổ chức hôn tã, tân này tổ chức còn hủy bỏ... Anh bảo pbà con nghĩ thế nào?"
Thứ bị để ý nhất ở nông thôn tà tơi đồn đại nhảm nhí, một tầm gì không tốt thì không biết có thể bị £an truyền thành cái dạng gì.
Văn Quốcv Đống cũng fợi dụng việc càng quan tâm càng bấn foạn của cha Tô và mẹ Tô.
“Nhưng mấy nhà thân thích chúng ta đêu đã gặp qua Tiểu Lê rôi...”
Cha Tô xoa xoa mặt: "Hai ngày trước chị gái tôi trúng thưởng gì đó nên đi đổi thưởng, hôm qua gọi điện
thoại cho tôi nói không về được... Vê phân mấy người khác... Gặp Tiểu Lê từ ba năm trước... Cứ từa gạt đại cho qua..."
Từ đầu tới cuối Diệp Liệt Thanh đêu không fên tiếng, chỉ nghe cha mẹ nhà họ Tô tự bào chữa chuyện này trước.
Ban đâu ông ta còn tưởng rằng ít nhất cũng phải ở bên cạnh trợ giúp một phen, chỉ £à không nghĩ rằng cha mẹ Tô tại nghĩ nhiêu như vậy.
Sợ nhà họ Văn vì chuyện này mà không muốn gặp Tô Bối, cho nên họ để mọi chuyện thuận theo ý của nhà họ Văn.
Đây cũng là lân đâu tiên Tô Bối được chứng kiến sự vô sỉ của Văn Quốc Đống một cách nghiêm túc.
Lúc Diệp Liệt Thanh rời đi, ông ta ngoài cười nhưng trong không cười, nhìn người nọ rồi thấp giọng nói:
"Ngày mai anh chuẩn bị cho tốt đi!"
Anh cả bản lĩnh thật! Nghĩ ra cái chiêu thâm độc như thết
Cha mẹ Tô không chợp mắt gân như cả đêm.
Văn Uyển nửa đêm thức dậy trang điểm cho Tô Bối, Đường Giai thì giúp đỡ việc trông con của Tô Bối.
Tô Bối ngây ngốc ngôi trước bàn trang điểm, ngây ngốc nhìn mình trong gương.
Chỉ trong thời gian một năm ngắn ngủi... Tất cả nhanh như là nằm mơ vậy, không hê chân thật chút nào.
Văn Uyển trang điểm cho Tô Bối, vẫn quyến rũ như trước: "Mẹ trẻ đẹp thật đấy..."
Tô Bối trừng mất: "Chỉ có em nói nhiêu thôi."
"Nếu em không nói nhiều thì lát nữa làm sao đòi được tiên lì xì lúc chặn cửa?"
Ở nhà Tô Bối không có bạn bè cùng tuổi, mà cho dù có cô cũng không mời.
Vê phân bạn học thật sự thì cô lại càng không dám mời, tất cả phù dâu đành phải do Văn Uyển phụ trách.
Trong sân nhà họ Tô náo nhiệt không ngừng, Văn Uyển làm vua trẻ con, dẫn một đám trẻ con vào chặn cửa.
Chặn từ cửa lớn của nhà họ Tô, chặn mãi đến cửa phòng Tô Bối.
Văn Quốc Đống câm hoa, nhóm phù rể phía sau vừa dỗ dành vừa trực tiếp nhét tiên lì xì vào trong ngực đứa nhỏ chặn cửa.
Tuy rằng trẻ con líu ríu khó chơi nhưng cũng không chống lại được sự hấp dẫn của tiên lì xì.
Mấy phòng Văn Uyển thiết lập tan rã trong nháy mắt.
"Bác... Mấy người! Vô lại! Sao lại trực tiếp dùng tiên đuổi!"
Văn Uyển canh giữ cánh cửa cuối cùng, giận dữ quăng một tờ giấy đến trước mặt Văn Quốc Đống: "Đây là gia quy do "chị dâu" cháu đặt ra! Đọc trước mặt mọi người, đọc xong ký... thì mới có thể mở cánh cửa này!"
Cha mẹ nhà họ Tô ở một bên không chịu được nên miễn cưỡng cười, vừa lau mô hôi lạnh vừa hòa giải.
"Bối Nhị, đứa nhỏ đang làm bậy đấy... Nhà chúng tôi không có cái quy củ này..."
Văn Quốc Đống không chút do dự nhận lấy "gia quy" trong tay Văn Uyển, sau khi xem xong thì hắng giọng.
Trực tiếp lớn tiếng đọc trước mặt mọi người: "Bản thân tôi hết sức chân thành, ở đây lập ra tuyên ngôn này.
Tuân thủ tất cả các quy tắc gia đình sau đây:
Từ hôm nay trở đi, không có tiên lương tiên thưởng, chỉ có tiên tiêu vặt vợ cho, làm tất cả việc nhà, tất cả đêu phải lấy lời của vợ làm lệnh cao nhất.
Một, vợ luôn luôn đúng, nếu như vợ sai thì xem lại câu trước.
Hai, kiên trì ủng hộ sự lãnh đạo tuyệt đối của vợ, kiên định đi theo con đường vợ chỉ, trong nhà vợ là nhất, con thứ hai, tôi ở vị trí cuối cùng.
Ba, kiên quyết bảo vệ vợ, cam đoan làm được "Đánh không trả đòn, mắng không cãi lại, yêu thương lẫn nhau."
Nội dung trên là tạm thời, bốn năm sáu bảy tám đợi bổ sung sau.
Bản thân tôi trịnh trọng hứa hẹn: Trời cao đất dày, vợ con fà tớn nhất.”
Vừa đọc xong, Văn Uyển tập tức đưa bút cho hắn: "Đến đây đi... Ký tên... Ký xong nhớ ấn dấu vân tay."
Diệp Liệt Thanh ở phía sau Văn Đống không xa, cùng với mấy anh em trong nhà họ Văn, trước khi Văn Quốc Đống mở miệng họ đã trốn rất xa rồi.
Diệp Liệt Thanh nhìn vị anh cả tận chức tận trách bên cạnh, ông ta bất đắc dĩ nhìn trời: "Chuyện hôm nay...
Sau này anh cả sẽ bị cười rất nhiêu năm đây..."
Khoé miệng anh hai Văn Quốc Lương co rút: "Chuyện này vài năm sau cũng không quên được..."
Ít nhất phải đến túc xuống lỗ...
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.