THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 137: Muốn Nó Bắn Nhanh, Tự Mình Động… (H)

Chương 137: Muốn Nó Bắn Nhanh, Tự Mình Động… (H)

Chân Tô Bối quấn quanh eo Văn Quốc Đống giật giật: “À... thừa dịp con còn trẻ, đứa này sinh xong tập tức sinh đứa thứ hai được không?”

Nghe cô nói vậy, Văn Quốc Đống không chút suy nghĩ trực tiếp cự tuyệt: “Không được.”

Biểu tình trên mặt Tô Bối trong nháy mắt tiên thay đổi: “Tại sao?!”

“Sinh xong đứa này, hai năm sau tại tính...”

Nói xong, côn thịt Văn Quốc Đống chôn trong huyệt Tô Bối Éai giật giật.

“Lý do.”

Gân xanh trên trán Văn Quốc Đống nổi fên không ngừng, thấy sắc mặt Tô Bối tạnh xuống, hung hăng cắn răng, nói: “Lý do? Còn muốn £ý do gì nữa? Con vừa mới sinh xong tại đòi sinh tiếp, muốn ông đây biến thành hòa thượng? Mấy tháng qua ông đây sống như thế nào con còn không thấy?”

Muốn thao không dám thao, thao còn không dám thả cửa thoải mái.

“Ưm... nhưng bây giờ con còn trẻ mà... sau khi sinh xong sẽ hồi phục nhanh thôi...”

Cây côn thịt đang chôn bên trong hoa huyệt của Tô Bối dân dân không thành thật, tròng mắt ẩn tình nhìn Văn Quốc Đống, môi đỏ mọng khẽ mở: “Hơn nữa, ba... Nếu như không thừa dịp túc này sinh thêm hai đứa nữa, chẳng fẽ chờ ba tại có tuổi, đến khi mang theo đứa nhỏ ra ngoài... Không sợ bị người khác coi tà ông cháu...

Hai chữ “ông cháu” còn chưa dứt, Văn Quốc Đống liên đen mặt: “Ông... cháu!”

Văn Quốc Đống mãnh liệt rút dương vật ra, xoay người xuống giường, ôm lấy Tô Bối tiến vào phòng tắm:

“Buổi tối hôm nay Lão tử liên cho con xem thử... Ba có phải thật sự già hay không...”

Hoa huyệt Tô Bối vừa trống rỗng, thân thể đã bị Văn Quốc Đống túm lấy: “A... ba... ba...”

Văn Quốc Đống đặt người trước tấm gương lớn trong phòng tấm, trước khi Tô Bối kịp phản ứng, Văn Quốc Đống đã mạnh mẽ đâm vào từ phía sau.

Thân thể trân trụi của hai người xếp chồng lên nhau trong gương, ngực sữa đây đặn theo động tác của người phía sau nảy lên xuống.

“Ba... ba... đứng không vững... hừ...”

Tô Bối nhìn cái bụng nhô lên trong gương, cùng với người đàn ông phía sau toát ra tám chữ mặt người dạ thú văn nhã bại hoại.

Rõ ràng chính là lão câm thú, ngoài miệng còn không chịu thừa nhận.

“Ong cháu...”

Văn Quốc Đống kéo hai tay Tô Bối, côn thịt dùng sức vừa vào vừa ra, tiếng va chạm thân thể vang vọng khấp phòng tắm.

Tô Bối thấy người đàn ông phía sau thật sự rất khó chịu, hai chân đau đến mức gân như không thể đứng vững: “Ưm... Ông xã... Ông xã em sai rồi...”

“Là cha con... cha con... ông xã ơi...”

Văn Quốc Đống đỡ Tô Bối, đặt người lên bôn rửa mặt, dùng sức gặm cắn cân cổ thiên nga, mút ra từng dấu hôn.

“Không... Em nói không saI...”

Nói xong, lại là một trận tàn nhẫn.

Hai tay Tô Bối vô lực chống ở trên bồn rửa mặt, hoa huyệt vừa căng vừa trướng: “Ông xã... Chậm, chậm một chút... Còn có đứa nhỏ nữa...”

“A... Chờ đứa bé này sinh ra, trong vòng hai năm... mang thai lân thứ hai? Tới tóc còn chưa kịp mọc...”

Văn Quốc Đống hung ác hôn môi Tô Bối, Tô Bối ôm người phía sau tưng, hùa theo môi tưỡi Văn Quốc Đống, tưỡi thơm bị hút đến tê dại, trong hoa huyệt có từng đợt tê chua xót.

Ngực Tô Bối cọ sát vào ngực Văn Quốc Đống, một túc sau ngực cô căng fên, sữa non chảy xuống ngực hai người họ.

“Hừ... Ba... có, có sữa rồi...”

Văn Quốc Đống nghe thế, cúi đâu ngậm tấy núm vú: “Sao tại nhiêu như vậy?!”

Tô Bối ôm tấy đâu Văn Quốc Đống, ngửa người: “Còn không phải canh gà của mẹ bổ quá... Một ngày ba bữa, mẹ nuôi con như heo...”

Canh gà kích thích sữa mẹ, nhưng canh gà đây dâu mỡ của Lâm Quyên, nếu đem cho sản phụ uống, không chứng còn tàm tặc sữa nữa...

Ở trước mặt Văn Quốc Đống, thỉnh thoảng mách £ẻo việc của Lâm Quyên, fâu fâu tàm trò dỗi người, còn có thể bị đàn ông hiểu tàm fà ghen cũng không tôi.

Con ngươi Văn Quốc Đống tạnh xuống vài độ, sức tực mút mạnh hơn một chút: “Sau này con chỉ ăn cơm dì Trương nấu, những thứ khác đừng đụng vào!”

Tô Bối ngoan ngoãn khéo téo tên tiếng, hoa huyệt cắn cắn côn thịt: “Ông xã... Mệt mỏi quá à... Bắn nhanh có được không?”

Văn Quốc Đống ôm Tô Bối vào bôn tắm, nằm ở trong bôn tắm nói: “Muốn nó bắn nhanh lên... thì tự mình động...”

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.