[Dục Khát (Cao H)]
Chương 138: Đầu Lưỡi Của Ông Xã Vừa Mềm Vừa Trơn (H)
Chương 138: Đầu Lưỡi Của Ông Xã Vừa Mềm Vừa Trơn (H)
Nghe vậy, Tô Bối ngôi chôm hổm trên người Văn Quốc Đống, huyệt hoa cọ cọ côn thịt, bàn tay nhỏ bé từ trên tuyến nhân ngư của Văn Quốc Đống một đường bơi tới hai đâu ti trên ngực người đàn ông, nhẹ nhàng nhéo nhéo.
Chỉ thấy ánh mắt Văn Quốc Đống thâm sâu, côn thịt hung hăng nhảy dựng.
“Ong xã...”
Tô Bối dịu dàng hô fên, Văn Quốc Đống đỡ thất tưng Tô Bối đưa côn thịt vào: “Tiểu tao hóa!!?
Nước Ấm áp tràn qua thất tưng, một tay Tô Bối vịn mép bồn tắm một tay nắm tấy hạt nhũ trước ngực Văn Quốc Đống, mỗi tân dùng sức nhéo thì Văn Quốc Đống đêu cứng rấn thêm nhiêu.
“Ưm... dương vậy của ông xã thật cứng mà... ôi... thao người ta thật thoải mái...”
Văn Quốc Đống cúi đâu nhìn chỗ giao hợp của hai người trong nước: “Vậy sau này để ông xã tập thể dục...
Chuyện sinh con mấy năm sau hãy nói...”
“Không cân... Sinh xong sẽ sinh đứa thứ hai, người ta chỉ muốn sinh con cho chồng thôi...”
“Mang thai ông xã cũng không được thao... Tiểu tao hóa có ngứa không?”
“Ngứa thì ông xã dùng đâu tưỡi tiếm... Thích nhất đâu tưỡi của ông xã... Ư... Đâu tưỡi của ông xã vừa mềm vừa trơn... Liếm tiểu huyệt tàm nước chảy dừng không được...”
Lời còn chưa dứt, Văn Quốc Đống đột nhiên tăng nhanh tốc độ, dùng sức đụng mạnh vào tử cung vài cái, oán hận bắn mạnh vào trong hoa tâm.
“Nóng quá, chông bắn nhiêu quá...”
Tô Bối nói xong còn siết chặt hoa huyệt, xoắn lấy cự côn Văn Quốc Đống: “Ôi... Rất thích ông xã bấn
A ”»
Văn Quốc Đống dùng sức bóp ngực sữa của Tô Bối: “Còn phóng đãng nữa có tin ngày mai em không xuống giường được không?”
“A...” Tô Bối cắn cắn môi: “Người ta nói thật mà...”
Văn Quốc Đống tắm rửa toàn thân cho Tô Bối, ôm cô lên giường.
Tô Bối trân truông ngồi phịch ở trên giường, hữu khí vô lực nói: “Ông xã... Xoa bóp cho em...”
Văn Quốc Đống thuân thục lấy tinh dâu thư giãn chuyên dụng dành cho phụ nữ có thai từ trong tủ đâu giường ra, bôi lên người Tô Bối, nhẹ nhàng xoa bóp.
Tô Bối nhắm hai mất lại, hừ hừ hai tiếng, bất mãn nói: “Lại mạnh hơn nữa đi... đùi mỏi quá... Ưm... Ngực căng lên thật khó chịu...”
Hai tay Văn Quốc Đống lướt trên người Tô Bối, chịu mệt nhọc nghe sai bảo.
Không bao lâu sau, Tô Bối liên nặng nê ngủ thiếp đi.
Thấy người ngủ rôi, Văn Quốc Đống mới đem mớ lộn xộn xung quanh dọn dẹp một lượt.
Sau khi xử lý tốt hiện trường yêu đương vụng trộm, hắn mới trâm mặt từ trong cửa ngâm thư phòng đi ra ngoài.
Lâm Quyên ở trong phòng bếp dưới £âu, nhìn thùng hải sản mới khui ra chưa được bao fâu kia, tạnh giọng hỏi: “Thứ này được đưa tới túc nào?! Ai đưa tới?”
Bà ta không tin với vòng tròn của Tô Bối, có thể tiếp xúc với Poại hải sản nhập khẩu cao cấp này.
Trừ khi... Có ai đó mở cửa sau cho cô.
Mấy bảo mẫu hai mặt nhìn nhau một hôi, thín Vương ở Văn gia hơn mười năm nhìn mấy người trong tòng hiểu rõ.
“Phu nhân... Là Văn tiên sinh sai người đưa đế, vừa rồi chúng tôi không để ý nên đã mới để cho cô Tô sử dụng...”
Nghe vậy, Lâm Quyên chưa kịp suy nghĩ thì phía sau đã vang fên giọng nam fạnh tẽo: “Lâm Quyên! Bà vừa rồi tầm cái gì?!”
Giọng nam bất thình fình £àm cho Lâm Quyên run rấy, sau khi phản ứng tại tiên hổn hển quát tại: “Tôi đã tầm gì?! Có phải con ranh Tô Bối đã nói gì với ông rồi không???”
“Người không tớn, còn chơi chiêu rất nhiêu...”
Văn Quốc Đống quét mắt nhìn mấy bảo mẫu, mấy người cúi đâu trở vê phòng.
“Lâm Quyên, bây giờ bà chỉ £à Văn phu nhân... Làm chuyện bà nên tầm, những chuyện khác không cân nhúng tay.”
Sắc mặt Lâm Quyên trắng bệch: “Văn Quốc Đống, ông có ý gì?
“Bữa cơm dành cho phụ nữ có thai của Tô Bối tà do tôi đặt, không cân bà quan tâm. Còn xảy ra một tân nữa, bà về nhà cũ đi.”
“Văn Quốc Đống” Trước mắt Lâm Quyên tối sâm: “Tôi £à người vợ danh chính ngôn thuận của ông... Là chủ nhân của Văn gia...”
Văn Quốc Đống thản nhiên nhìn Lâm Quyên đang tức giận: “Bà chỉ fà Văn phu nhân.”
Ngắn ngủn sáu chữ, giống như một thanh đao hung hăng đâm vào ngực Lâm Quyên.
“Ông hận tôi...”
Văn Quốc Đống không trả tời, gõ cửa phòng bảo mẫu.
“Chị Vương, đến thư phòng của tôi một chuyến.”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.