THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 136: Sinh Cho Ba Một Đống Con Riêng, Để Cho Mẹ Nuôi... (H)

Chương 136: Sinh Cho Ba Một Đống Con Riêng, Để Cho Mẹ Nuôi... (H)

Bảo mẫu thấy thế thì bưng mì hải sản xuống, ngay khi hai người vừa ra khỏi cửa.

Văn Quốc Đống kéo cái gối mềm trên người ra, đặt Tô Bối sang bên cạnh, bàn tay to nâng hai chân thon dài của Tô Bối tên, không ngừng đẩy hông, dùng sức đỉnh mạnh côn thịt vào bên trong.

“A... A... Lỡ may một tát nữa mẹ quay Êại... A...

Một tay Văn Quốc Đống khiêng chân Tô Bối, hung hăng bóp ngực Tô Bối.

“Bây giờ cho dù Thiên Vương fão tử có tới, thì ông đây cũng muốn thao em trước...”

“Hư... câm thú... chậm... chậm một chút...”

Hai tay Tô Bối nắm chặt ga giường, dịch trong huyệt hoa theo động tác của Văn Quốc Đống chảy xuống tàm ướt ga giường dưới người.

“Không chậm được... Anh muốn thao em đến chết ở trên giường...”

“Ư... Ba...”

Tô Bối nghĩ đến câu nói vênh váo tự đắc vừa rồi của Lâm Quyên, “Đừng tưởng rằng mang thai tà có thể bay tên đầu cành thành phượng hoàng”.

Những lời này làm cho Tô Bối dâng lên một ý nghĩ trả thù mãnh liệt, vì Lâm Quyên khinh thường cô như thế... Vậy nếu có một ngày Lâm Quyên biết chính người mà bà ta khinh thưởng, không chỉ làm tình nhân của

Văn Quốc Đống... Còn sinh con trai cho Văn Quốc Đống.

Cô thực sự muốn xem biểu tình của Lâm Quyên lúc đó sẽ như thế nào.

Muốn thay cô nuôi con trai đến vậy, cô liên thành toàn cho bà ta... Tốt nhất cô nên sinh thêm mấy đứa nữa, để Lâm Quyên nuôi thêm mấy đứa cho cô!

“Ba... ừm... sâu hơn nữa... a... đúng rôi... chính là chỗ đó...”

Trong lòng Tô Bối cực kỳ sung sướng khi nghĩ đến việc Lâm Quyên sẽ phát điên nếu biết chuyện này, hai tay ôm lấy cánh tay Văn Quốc Đống, vội vàng hôn lên người đàn ông.

“A... ba... tiểu huyệt chảy rất nhiêu nước...”

Văn Quốc Đống hôn Tô Bối, môi lưỡi dây dưa không ngớt, côn thịt dưới thân vốn đã sưng đau, hiện tại Tô Bối còn không biết sống chết quyến rũ, ép Văn Quốc Đống hoàn toàn phát điên.

Hắn lật người đè lên người Tô Bối, tách hai chân cô dạng rộng ra, trên cây gậy thịt tràn đây âm dịch trong suốt trong tiểu huyệt, hắn dùng hết sức đẩy toàn bộ dương vật vào trong âm đạo.

“A... ba... thật sâu... đâm tới rôi... ưm...

Tô Bối ưỡn lưng, thịt non trong huyệt hoa cắn chặt thịt côn không muốn cho nó đi ra ngoài.

“Tiểu dâm đãng! Đừng phóng túng nữa... Thao mạnh một lúc sẽ dễ gây co thắt!!”

“Ưm »

Tô Bối thở phào nhẹ nhõm, nâng ngực vừa căng vừa khó chịu đưa vào tay Văn Quốc Đống: “Ba... mút nó đi ba... tướng thật khó chịu...”

Nếu không phải trong bụng còn có một cái khác, cô sẽ muốn tự mình cưỡi Văn Quốc Đống.

Văn Quốc Đống cúi người ngậm mũi sữa vừa tiếm vừa hút, côn thịt dưới thân vẫn đang động mạnh cắm vào rút ra hết tốc tực.

Chỗ giao nhau dưới thân hai người chảy ra một vũng nước tớn.

Tô Bối chỉ cảm thấy bâu ngực căng tên đau nhức, một dòng sữa màu vàng nhạt chảy ra từ bên núm vú không được Văn Quốc Đống mút: “Ư... Ba... Sữa... Chảy sữa rồi...”

Văn Quốc Đống ngẩn người, dùng sức mút mấy hơi, trong miệng đã fan tràn mùi sữa.

“Ưm... ba đừng mút nữa... còn phải giữ sữa non...” Tô Bối đẩy đâu Văn Quốc Đống ra, nhưng bị hắn cứng đâu không ngừng bú, hai bên vú cũng bị hút qua.

“Bây giờ mới hơn sáu tháng... Cục cưng còn phải mấy tháng nữa mới chui ra ngoài, nó không đói được đâu...

Tô Bối tức giận: “Văn Quốc Đống! Ba có thấy mất mặt không! Cướp đồ của con trai mình!”

Nghe thế, không biết Văn Quốc Đống nghĩ tới cái gì, côn thịt dùng sức đỉnh mạnh, cúi xuống bên tai Tô Bối thấp giọng nói: “Ba tàm gì còn có mặt mũi nữa! Dám thao cả vợ của con trai mình, còn để cho tiểu dâm phụ đó mang thai đứa con thứ hai của mình!”

Nói xong, tại dùng sức đâm mạnh một cái, tiến thăng vào giữa ngay tử cung.

Tô Bối thét chói tai một tiếng, chỗ sâu trong hoa huyệt phun ra một cỗ âm dịch, hai chân gắt gao quấn chặt trên tưng Văn Quốc Đống, hoa huyệt bao bọc toàn bộ thịt côn, dịu dàng nói: “Bây giờ tiểu tao hóa không chỉ muốn sinh cho ba đứa thứ hai... ưm...”

“Còn muốn sinh cho ba đứa thứ ba, bốn... Sinh một đống con riêng...”

Ném hết cho Lâm Quyên nuôi, cực nhọc khổ sở nuôi “cháu trai”, cuối cùng #ại trở thành “con trai” của tình địch.

Còn phải tranh giành gia sản với con trai của bà... đến túc đó sắc mặt Lâm Quyên không chừng sẽ đẹp biết bao...

Cô đột nhiên bắt đâu chờ mong ngày đó... Ngay cả đứa thứ hai Văn Quốc Đống cũng không muốn sinh với bà.

Nhưng hết tân này tới tân khác tại cùng Tô Bối, một tên nhà quê mà bà khinh thường sinh vài đứa con...

Đến túc đó, hình ảnh đó...

“Hừ... Tiểu tao hóa!!”

Dương vật của Văn Quốc Đống đột nhiên bị thịt non trong huyệt Tô Bối dùng sức hút chặt, không giữ được trực tiếp tước vũ khí.

Một fuồng nhiệt tràn vào trong huyệt Tô Bối, thân thể cô nóng đến mềm nhữn, thở dốc tê tiệt dưới thân Văn Quốc Đống, cặp chân vẫn quấn quanh hông người đàn ông.

“Con mặc kệ... Ba với bà ấy sinh một đứa con trai, con đây muốn sinh hai đứa... Còn phải sinh thêm hai đứa con gái...”

Gân xanh trên trán Văn Quốc Đống giật giật: “Sinh con trai hay con gái ba còn có thể định đoạt?!”

Tính tình Tô Bối không ai quản được: “Con mặc kệ... con mặc kệ... con mặc kệ...”

Văn Quốc Đống bị quấn đến đau đầu: “Được được... sinh sinh sinh...”

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.