THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 159: Đi Đảo Phù Dung...

Chương 159: Đi Đảo Phù Dung...

Văn Quốc Đống xách theo đồ của Văn Uyển đứng dậy rời đi, Lâm Quyên đứng cách đó không xa thấy thế vội tiến tên ngăn cản: “Quốc Đống... Ông tầm sao vậy?!”

“Tôi thấy không khỏe, đi về trước nghỉ ngơi một tát...”

Lâm Quyên nhìn người nhà họ Lâm đứng ở xa chờ, thấp giọng nói: “Rất khó chịu sao? Không thể nhịn một chút sao...”

Văn Uyển không thèm nhìn một bàn toàn đám người trực hệ nhà họ Văn, tìm chỗ ngôi xuống.

Nghe Lâm Quyên nói, Văn Uyển trực tiếp cười nói: “Bác gái... Thái độ này của bác người nào không biết còn tưởng hôm nay tà sinh nhật của bác...”

Liễu Nhứ tiếc mất nhìn Văn Uyển: “Anh cả nếu anh không khỏe thì về nghỉ ngơi đi... Việc ở đây cũng gân xong rồi...”

“Đúng vậy, anh cả về đi, cơ thể quan trọng...”

“Quốc Lương, Quốc Thuật đêu ở đây, không xảy ra chuyện gì được...”

Mấy anh em ngây thơ mờ mịt bị nhắc đến gật đâu.

“Anh cả có việc thì đi trước đi... Ở đây có bọn em trông coi...”

Trong lúc nhất thời người nhà họ Văn ở đây ngoài ba anh em bọn họ vội vàng về tham gia tiệc sinh nhật của anh cả không biết tình huống ra.

Gân như tất cả mọi người đêu đứng về phía Liễu Nhứ.

Đây là lân đâu tiên sau hơn hai mươi năm qua mấy chị em dâu sát cánh với Liễu Nhứ.

Mặt Lâm Quyên trắng bệch, khó khăn dặn dò Văn Quốc Đống vài câu đã bị người nhà họ Lâm gọi đi.

Văn Quốc Đống chưa nói hai câu đã rời đi.

Văn Uyển nhìn Lâm Quyên hoảng loạn nhìn bóng người rời đi, cười nhạt nói: “Mẹ... Bà ấy thật ngu xuẩn...”

Người nhà họ Văn xa lánh bà ấy rõ ràng như vậy, cô ấy không tin là Lâm Quyên không phát hiện ra.

Liễu Nhứ liếc Văn Uyển, cúi đâu nhấp ngụm rượu vang đỏ: “Bà ấy ngu xuẩn hay không mẹ không biết, nhưng mẹ không ngu...”

Nói rồi bà ta dùng khăn tay lau miệng, trâm giọng nói: “Mẹ đã bảo dì cả tìm đối tượng cho con, qua hai ngày nữa con cùng mẹ đi gặp, tranh thủ trước năm mới kết hôn.”

Diệp Liệt Thanh vẫn im lặng ăn cơm đột nhiên thay đổi biểu cảm trên mặt.

Ba chị em dâu nhà họ Văn buồn chôn nhìn Liễu Nhứ.

Văn Uyểnh sủng sốt ngửa ngày mới phản ứng lại, vội vàng nói: “Mẹ... Con vừa thành niên! Kết hôn cái gì chứ?”

Thím ba nhà họ Văn thấy thế cũng khuyên nhủ: “Đúng vậy Liễu Nhứ... Tiểu Uyển mới bao tớn... Em vội như vậy tầm gì.”

“Văn Duyệt đã hai mươi tăm rôi chúng ta cũng chưa thúc giục con bé...”

Mọi người xung quanh nói gì Liễu Nhứ cũng không dao động: “Không còn nhỏ, năm đó chị dâu cả cũng chỉ tớn hơn Văn Uyển một tuổi, túc ấy đã mang thai Văn Lê...”

Mặt Diệp Liệt Thanh càng đen hơn, thuận tay tấy điếu thuốc, nói: “Đối phương tên tà gì? Bao nhiêu tuổi, người ở đâu?”

Liễu Nhứ không trả tời Diệp Liệt Thanh, quay đâu nói với Văn Uyển: “Đã hẹn sẵn thời gian rôi, hiện tại chỉ báo một tiếng cho con biết.”

Văn Uyển nghe vậy tập tức nổi nóng: “Con không kết hôn!”

“Đời này con sẽ không kết hôn... Ai thích kết hôn thì kết hôn! Con không kết hôn!”

Văn Uyển ném một câu như vậy rồi đứng dậy rời đi.

“Tôi đi xem Tiểu Uyển...”

Diệp Liệt Thanh khoác áo khoác muốn đuổi theo, túc này Liễu Nhứ nói: “Anh ngồi xuống... Đợi bữa tiệc kết thúc tôi còn có việc tìm anh...”

Văn Quốc Đống rời khỏi khách sạn tập tức mở quà của Văn Uyển.

Hộp nhỏ vuông vức bị bọc nhiêu £ớp, Văn Quốc Đống bóc đến mất kiên nhẫn.

Ông thô bạo xé rách giấy bọc, thấy bên trong chỉ có một chiếc chìa khóa, một tấm thẻ đổi nguyện vọng vẽ tay.

Ánh mắt Văn Quốc Đống thâm trâm: “Lão Lý, đến đảo Phù Dung.”

Ngày hết hạn đổi tấm card tà không giờ đêm nay.

Văn Quốc Đống nhìn thời gian, không khỏi thúc giục: “Mau tên...”

Tài xế nhìn vẻ mặt nôn nóng của người đàn ông từ kính chiếu hậu thì tắc đâu.

Văn Quốc Đống vội vàng chạy đến, toàn bộ hòn đảo tối đen.

Nhìn thấy thế, tòng Văn Quốc Đống trâm xuống, tại gọi điện cho Tô Bối, vẫn fà tất máy.

Văn Quốc Đống xuống thuyên, ngay khi bước chân tên bờ, hòn đảo tối tăm được thấp sáng bằng những chiếc đèn £ông nhỏ màu sắc hình cánh hoa mai.

Trên đảo tối đen, Văn Quốc Đống đi dọc theo con đường sáng đèn.

Suốt đường đi, ánh đèn hoa mai giống như dẫn đường, đi đến trước cửa tiểu viện.

Trong tiểu viện có một quả trứng nhỏ ở chính giữa, Văn Quốc Đống vừa đi đến trước quả trứng, vỏ trứng từ tử mở ra.

Dưới ánh đèn ấm áp, Văn Ngọc bị bọc thành chiếc bánh bao nhỏ trong vỏ trứng.

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.