THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 158: Hôm Nay Mẹ Trẻ Định Chơi Như Thế Nào?

Chương 158: Hôm Nay Mẹ Trẻ Định Chơi Như Thế Nào?

Có lẽ bởi vì có việc vui nên tâm trạng mọi người đền thoải mái, hai ngày nay Lâm Quyên không phát điên cũng không tầm foạn, ngoại trừ việc không thích như trướct đây thì đối với người bên ngoài, thái bộ của bà ta hòa hoãn hơn không ít.

Tô Bối tợi dụng Lâm Quyên tàm khó dễ mình, tàm mình tàm mẩy cho Văn Quốc Đốngp nhìn.

Đến buổi tối trước ngày tiệc sinh nhật Văn Quốc Đống diễn ra, cô còn đóng cửa phòng tầm việc và phòng ngủ Cại.

Trực tiếp cho ông vào danh vsách đen.

Sáng sớm, Văn Quốc Đống mang đôi mắt thâm quâng xuống tâng.

Tô Bối ngôi ở nhà ăn chậm rì rì ăn sáng.

Lâm Quyên kéo đám bảo mẫu vào chọn quân áo cho trẻ con: “Các cô nói xem hôm nay Tiểu Ngọc mặc bộ nào thì đẹp?”

Chọn tới chọn tui mười mấy bộ quân áo trước mặt Tô Bối gân nửa tiếng.

“Tiểu Ngọc tà chất trai đâu tiên của nhà họ Văn... Hôm nay không thể ăn mặc qua foa được... Quốc Đống...

Ông cũng đến chọn hộ tôi một bộ đi...”

Văn Quốc Đống đen mặt nhìn Tô Bối, trâm giọng nói: “Hôm nay Tiểu Ngọc không đi đâu cả, ở trong nhà đi!”

Lâm Quyên nghe vậy sắc mặt trắng đi vài phân: “Quốc Đống... Tiểu Ngọc là cháu đích tôn đâu tiên... Hôm nay trưởng bối nhà họ Văn đến nhiêu như vậy...”

“Bố mẹ nó đêu không ở đấy, bà đưa nó ra ngoài làm gì?”

Nghe Văn Quốc Đống nhắc đến chuyện này, khí thế của Lâm Quyên hơi yếu đi, từ khi sinh con đến giờ Văn Lê chưa từng lộ mặt.

Hiện tại đến sinh nhật của bố ruột mình cũng không thấy bóng dáng đâu, ai không biết còn tưởng là đứa con trai này của Văn Quốc Đống đã chết ở bên ngoài.

Tô Bối không thèm để ý hai người tranh chấp, ăn cơm xong cô lấy cớ muốn đi làm trực tiếp rời đi.

Bên ngoài biệt thự nhà họ Văn, Văn Uyển phát tay với cô, cố ý bóp giọng hô: “Mẹ trẻ... Bên này...”

Tô Bối liếc Văn Uyểnh tinh quái: “Đừng để bác gái em nghe thấy... Nếu không chị sợ bà ấy lại nổi điên...”

“Chậc chậc... Con riêng cũng ném cho người ta nuôi, chị còn sợ bà ấy phát điên.”

Tô Bối cong môi: “Chính bà ấy cướp thằng bé muốn đích thân nuôi thì chị còn có thể làm sao bây giờ...”

Lâm Quyên rất tin tưởng chuyện ai nuôi đứa trẻ thì nó sẽ thân thiết với người đó... Từ sáng đến tối đêu ôm, đến cả bảo mẫu cũng không tin tưởng.

Rất nhiêu lân trên bàn cơm buổi sáng, cô thấy khóe mắt Lâm Quyên nhiêu thêm mấy nếp nhăn.

“Đô chị muốn em mang đến cho chị rồi... Tối hôm nay mẹ trẻ chuẩn bị chơi như thế nào?”

Tô Bối nhìn đồ ở ghế xe xau, cong môi nói: “Bí mật.”

“Giữa trưa bác cả mời người bên kia, chiêu đãi và xã giao không có người nhà họ Văn, buổi tối mới là lúc người nhà họ Văn...”

“Trước mười hai giờ mang đến cho chị...”

“Chậc chậc chậc... Mẹ trẻ có giá quá!”

Tô Bối tức giận trừng Văn Uyển: “Nếu không phải chị ngăn cản thì da trên người em đã sớm bị bác cả em lột xuống rồi! Còn không nhân cơ này biểu hiện cho tốt...”

“Biết rồi biết rồi... Mẹ trẻ ~”

“Môm miệng ngọt xót...”

“Chấc chắn rồi... Sau này mong được mẹ trẻ chiếu cố nhiêu hơn...”

Văn Quốc Đống đuổi theo Tô Bối ngay khi cô ra cửa, kết quả đuổi theo cũng không thấy bóng người.

Cả ngày hôm nay Văn Quốc Đống gọi cho Tô Bối bao nhiêu cuộc điện thoại đêu tắt máy.

Trong bữa tiệc người đến người đi, cả ngày tòng Văn Quốc Đống không hiểu sao tại thấy mất mát khó chịu.

Người nhà họ Văn đêu nhìn ra Văn Quốc Đống đang kìm nén và phiên tòng, chỉ có Lâm Quyên oán trách

Văn Quốc Đống không dẫn Văn Ngọc đến bữa tiệc.

Trước khi cảm xúc của Văn Quốc Đống dân phát khùng fên, Văn Uyển đúng túc đến đưa quà sinh nhật:

“Bác cả... Chúc mừng sinh nhật bác...”

Văn Quốc Đống thất thân gật gật đâu: “Ư.”

Văn Uyểh thấy vậy thấp giọng nói: “Bác cả... Quà của cháu đặc biệt, phải mở ra trước mười hai giở, nếu không sẽ mất hiệu tực

Văn Quốc Đống nghe vậy chấn động, im hơi tặng tiếng chọn quà của Văn Uyển tấy ra.

“Bác cả... Hiện tại không còn mấy tiếng nữa...”

Ngón tay Văn Quốc Đống nắm chặt, tiếc Lâm Quyên cách đó không xa, nói với Diệp Liệt Thanh ở cạnh:

““Tôi thấy không được khỏe... Chỗ này giao cho cậu...”

Bản thân hắn không có bao nhiêu nhẫn nại đối với người nhà họ Văn.

Người nhà họ Văn thấy Văn Quốc Đống gấp gáp muốn rời đi thì nhìn nhau nhưng cũng không hé răng.

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.