THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 156: Cánh Cứng Cáp Rồi Nên Muốn Tự Mình Bay…

Chương 156: Cánh Cứng Cáp Rồi Nên Muốn Tự Mình Bay…

Văn Quốc Đống trâm mặt đi theo Lâm Quyên tên tâu, Lâm Quyên đi vào phòng ngủ, tấy ra từng chồng tài tiệu từ trong tủ đâu giường ra.

Lâm Quyên ném văn kiện đến trước mặt Văn Quốc Đống: “Văn Quốc Đống... ông nói cho tôi biết, ông tấy đầu ra nhiêu tiên như vậy?”

Văn Quốc Đống tùy ý quét mắt nhìn đồ vật trên văn kiện, trong mắt không có một tia dao động: “Lâm Quyên... Tay bà vươn dài rôi...”

“Tôi vươn tay dài rôi?! Văn Quốc Đống, ông có biết ông đang tầm gì không?!”

Lâm Quyên càng nói càng kích động: “Văn Quốc Đống, tôi tà bà Văn danh chính ngôn thuận của ông! Ông tại gạt tôi có nhiêu khoản tiên không rõ ràng như vậy!”

“Số tiên này đi đâu rôi?! Rốt cuộc ông đưa cho ai?!”

Không phải Lâm Quyên chưa từng điêu tra hướng ổi của số tiên này... nếu không phải không có manh mối, bà ta sẽ không fiêu fĩnh tìm tới Văn Quốc Đống như vậy.

Nghe bà ta hỏi, Văn Quốc Đống nhìn ngời phụ nữ không kìm chế được cảm xúc trước mặt, trâm giọng nói:

“Tôi biết bà ngu xuẩn, nhưng tôi không nghĩ tới bà sẽ ngu xuẩn như vậy...”

“Ong...”

Lâm Quyên tức giận sắc mặt đỏ bừng, tựa như một con gà bị bóp cổ: “Văn Quốc Đống! Ông có ý gì?”

Hai mắt Văn Quốc Đống như nhìn người chết nhìn thắng Lâm Quyên: “Tìm người ngoài điều tra tôi... Vô duyên vô cớ đem nhược điểm đưa đến trong tay người ngoài... Lâm Quyên... Bà ngu xuẩn giống y như hai mươi năm trước!”

“Văn Quốc Đống!!!”

Trong lòng Lâm Quyên hiểu rõ hai mươi năm trước xảy ra chuyện gì, nhưng chính tai nghe thấy Văn Quốc Đống nhắc tới chuyện hai mươi năm trước lại là một chuyện khác.

“Văn Quốc Đống... rõ ràng là ông dám làm không dám nhận... số tiên này từ đâu tới... Lại tuôồn đi đâu như thế nào! Ông nói đi! Số tiên này đến cùng là ông đã cho ai?”

Vẻ mặt Văn Quốc Đống châm chọc kéo kéo cổ áo: “Muốn biết số tiên này đi nơi nào, sao bà không gọi điện thoại hỏi thử đứa con trai tốt của bà, sao không đi hỏi xem một đám châu chấu hút máu vô lại Lâm gia kia?”

Nghe vậy, Lâm Quyên kinh ngạc nhìn Văn Quốc Đống.

Hơn hai mươi năm... lân đâu tiên bà nghe thấy Văn Quốc Đống đánh giá người Lâm gia... cũng là lân đâu tiên bà biết trong lòng Văn Quốc Đống, con trai bà không chịu nổi như vậy...

“Đám kia” “Hút máu” “Vô lại” “Châu chấu”

Chỉ vài chữ ngắn ngủi... lại là hình ảnh thu nhỏ của bà trong hai mươi năm qua.

“Ở trong lòng ông... Lâm gia chúng tôi... chính là người như vậy!?”

Văn Quốc Đống chưa bao giờ lộ ra cảm xúc chân thật ở trước mặt Lâm Quyên, nhưng lân này vì Lâm Quyên tự cho là thông minh hoàn toàn làm cho hắn mất đi tính nhẫn nại cuối cùng.

“Lâm Quyên, bà có thể ngồi vững vị trí Văn phu nhân hai mươi năm, cũng không phải là bởi vì bà thông minh cỡ nào...”

Bởi vì bà ta quá ngu ngốc.

Trước kia Lâm Quyên ngu xuẩn, còn ở trong phạm vi hắn có thể khống chế, nhưng không nghĩ tới bây giờ Lâm Quyên lại sẽ ngu xuân đến mức này.

“Văn Lê cũng không hổ là đứa con do bà sinh ra... Văn gia nuôi nó nhiêu năm như thế, vậy mà nó cũng chỉ học được cái tính ăn cây táo rào cây sung như bà...”

Hai mẹ con ngu ngốc như nhau...

Cho dù Văn Lê có gen của hắn, cũng không cứu vãn được sự ích kỷ và ngu xuẩn.

“Văn Quốc Đống!!!”

Nghe đến đây, tâm tình Lâm Quyên hoàn toàn sụp đổ: “Văn Lê tại sao lại rơi vào tình trạng như ngày hôm nay còn không phải là bởi vì ông! Ông đã phớt lờ nó trong suốt những năm qua, chưa bao giờ quan tâm đến

nó... Từ nhỏ, dù điểm số của con có tốt hay xấu...Ông chưa bao giở quan tâm, bất kể tính cách của nó như thế nào ông cũng đêu không quan tâm...”

Văn Quốc Đống hờ hững nghe Lâm Quyên khóc, liếc nhìn vài trang giấy trên mặt đất: “Bà cho rằng... hôm nay tôi tới... là sợ mấy trang giấy này của bà sao?!”

“Không... Tôi sợ bà... Sợ bà rốt cuộc có thể ngu xuẩn đến cỡ nào!”

Nghe thấy vậy, Lâm Quyên càng khóc to hơn: “Không phải tôi... Không phải tôi... Là Văn Tuyết...”

“Cô ấy nhờ người điêu tra việc Diệp Liệt Thanh ngoại tình... Đối phương theo Diệp Liệt Thanh tra được những thứ này...”

Văn Quốc Đống âm trâm ra khỏi phòng ngủ, xoay người vào thư phòng gọi điện thoại cho Diệp Liệt Thanh.

Hắn ngôi ở vị trí hiện tại, tay hắn cũng không thể sạch sẽ được bao nhiêu...

Diệp Liệt Thanh cũng vậy...

Cho tới nay số tiên bọn họ đưa cho Văn Lê, đã qua tay không biết bao nhiêu tân.

Bằng cách này, cho dù ngày sau có người tra, thì tay của bọn họ cũng sạch sẽ...

Văn Quốc Đống gõ ngón tay tên mặt bàn, hồi tâu sau mới cười nhẹ một tiếng: “Cánh cứng rôi... muốn tự mình bay...”

Hắn không tin với đầu óc và thủ đoạn của Văn Tuyết, có thể tra được những thứ kia.

Nội gián duy nhất, chỉ còn tại “người nhận tiên”.

*

Mùa đông tháng mười hai.

Tô Bối nằm trên giường, vẫn chờ Văn Quốc Đống trở vê tàm ấm giường.

Nhưng cô đợi rất tâu mà không thấy người, đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Văn Quốc Đống, thì thấy có người bước ra từ cánh cửa bí mật.

“Lạnh muốn chết? Sao hôm nay tại muộn như vậy?”

Văn Quốc Đống bước fên phía trước, ôm người vào òng: “Tiệc sinh nhật... nghe Lâm Quyên sắp xếp, ở nhà chờ anh...”

Con ngươi Tô Bối chuyển động: “Lý do...”

Một tay Văn Quốc Đống cởi quân áo trên người mình, một tay không thành thật vòng qua eo Tô Bối: “Mục đích của anh và Lâm Quyên giống nhau... không hy vọng em xuất hiện trước mặt công chúng...”

Nghe vậy, Tô Bối đột nhiên ngẩng đâu, đôi mất trong trẻo nhìn thẳng vào Văn Quốc Đống: “Hả?!”

“Vẫn chưa đến túc...”

Lúc này, tân đâu tiên Văn Quốc Đống hứa hẹn với Tô Bối, bây giờ còn chưa phải túc.

Một ngày nào đó, sẽ đến túc.

Mặc dù Tô Bối hiểu ý đồ của Văn Quốc Đống, nhưng cô £ại không muốn buông tha Văn Quốc Đống như vậy.

“Tiệc sinh nhật của Văn tiên sinh, chỉ có Văn phu nhân mới có tư cách đi... Loại tình nhân ngâm không thể tộ ra ngoài ánh sáng như tôi không xứng...”

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.