[Dục Khát (Cao H)]
Chương 155: Lời Hay Ý Đẹp Cũng Không Khuyên Được Đồ Đáng Ghét…
Chương 155: Lời Hay Ý Đẹp Cũng Không Khuyên Được Đồ Đáng Ghét…
Lâm Quyên tức giận tiếc mắt Tô Bối: “Sau này Tiểu Ngọc sẽ đi theo mẹ... Chính con nên £àm gì thì tầm đi...”
“Được rôi, con vừa xuất viện còn mệt mỏi, trở vê phòng nghỉ ngơi đi... Chỗ này khtông cân con xuất hiện.”
Bà ta nói tởi này không chút khách khí, rõ ràng fà có ý muốn ép Tô Bối ra khỏi vòng tròn nữ quyến Văn gia.
Nhưng Tô Bối tại câu còn không được, tối qua bị Văpn Quốc Đống giày vò cả đêm, bây giờ tay vẫn còn đau, chân vẫn còn yếu.
“Được... Vậy các dì nói chuyện từ từ, con tên tâu nghỉ ngơi trước...”
“AI... Được.”
“Đi đi đi, vừa sinhv con xong phải nghỉ ngơi thật tốt...”
“Cũng mệt mỏi một ngày rôi... mau nghỉ ngơi đi...”
Mặc dù không rõ trong tòng các cô dì Văn gia đang toan tính cái gì, nhưng mặt ngoài tú nào cũng diễn rất tốt.
Tô Bối gật đâu với mọi người, đứng dậy rời đi.
Văn gia hiện tại, cô bắt được một mình Văn Quốc Đống là đủ rôi, làm sao thèm quan tâm đến chút ít tính toán trong lòng Lâm Quyên.
Chỉ là ngay khi Tô Bối vừa nhấc chân, Lâm Quyên bên kia lại gây khó dễ.
“Thím hai con nói đúng, vừa mới sinh con xong thân thể quan trọng, qua hai ngày nữa tiệc sinh nhật của ba con con cứ ở nhà đi...”
Tô Bối dừng bước, hơi híp mắt, trâm mặc một lát vẫn đáp lại.
“Được... Con biết rồi...”
Nghe vậy, Lâm Quyên cũng không thèm nhìn Tô Bối nữa, thản nhiên nói: “Được rôi, lên lâu đi.”
Bốn chữ “được voi đòi tiên” được thể hiện vô cùng nhuân nhuyễn trên người Lâm Quyên.
Tô Bối đưa lưng vê phía Lâm Quyên, khóc miệng nhếch lên, tiệc sinh nhật của Văn Quốc Đống ngay từ đâu cô đã không có ý định đi.
Chỉ có điêu mặc dù cô nghĩ như vậy, nhưng không có nghĩa là Lâm Quyên có thể tự ý quyết định như vậy.
Mấy chị em dâu Văn gia liếc mất nhìn nhau, Tô Bối vừa lên lâu, dì ba Văn gia vừa muốn mở miệng.
Liễu Nhứ vẫn luôn cúi đâu trêu đùa đứa nhỏ đột nhiên lên tiếng: “Lời hay ý đẹp cũng không khuyên được đô đáng ghét... Có người tự mình muốn chết, người khác khuyên thế nào cũng không được...”
Lâm Quyên ôm đứa nhỏ biến sắc: “Liễu Nhứ... Là Văn Tuyết cô ấy nợ cô, tôi cũng không nợ cô...”
Mấy chị em dâu nghe mấy lời này, trong lòng tính toán một hồi, cũng không lên tiếng.
Đến bây giờ Lâm Quyên cũng không ý thức được tình cảnh hiện tại của mình, các cô cân gì phải đi làm ác nhân tốn công mà không có kết quả kia.
Mấy người đơn giản hàn huyên vài câu, đêu lấy cớ có việc rời đi.
Sau khi đi ra ngoài, dì hai nhà họ Văn cố tình đi chậm lại, rất có thâm ý nhìn Liễu Nhứ đi ở phía sau.
“Văn Uyển nhà chị và nha đâu kia thân thiết... Có lẽ chị cũng nhận ra...”
Bước chân dưới chân Liễu Nhứ không ngừng, trực tiếp lướt qua ba người.
“Văn gia năm đó cũng không có bảo vật nào có thể làm lung lay địa vị của Văn Tuyết...”
Liễu Nhứ mặc dù đi xa, nhưng những lời này lại bay vào trong tai mấy người.
Đó là một lời khuyên hay là một lời cảnh cáo, tất cả đêu trông cậy vào sự hiểu biết của mọi người.
Thím Văn quay đâu tại nhìn biệt thự Văn gia, chỉ nghe dì ba bên cạnh dường như tiếc nuối thở dài.
“Trăm phương ngàn kế hai mươi năm... Một khi tốn công vô ích £ai thành may áo cưới cho người khác...”
Dì bốn Văn gia ngược tại thì tạnh tùng hơn hắn: “Mỗi người đêu có cuộc sống riêng của mình, ai có thể nói chắc chuyện này...”
Trong nhà họ Văn không có kẻ ngu ngốc nào ngoại trừ Lâm Quyên, ai cũng có khả năng phán đoán tình huống.
Cục diện hôm nay, cũng chỉ có một mình Lâm Quyên nhìn không thấu.
“Tương tai của Văn gia... Hiện tại xem như thật sự thay đối...”
Văn Quốc Đống họp ở cục cả ngày, khi trở về thì nhìn thấy Lâm Quyên ôm con ngôi trên sô pha.
Không nhìn thấy bóng dáng của Tô Bối, hắn không khỏi nhíu mày: “Sao bà tại ôm đứa bé?! Bối Nhi đâu?!”
Lâm Quyên ôm Văn Ngọc đang ngủ say, không khỏi £ạnh nhạt nói: “Bối Nhi... Ông gọi đến thân thiết ghê...”
Nói xong, thì giao đứa bé cho bảo mẫu bên cạnh.
“Ông theo tôi trở về phòng, tôi có chuyện muốn nói với ông.”
Văn Quốc Đống nhăn mày không kiên nhẫn: “Có chuyện gì cứ nói ở đây, tôi tập tức phải đến thư phòng mở cuộc họp.”
Nghe vậy, Lâm Quyên cười tạnh một tiếng đi tên £âu.
Lúc đi tên tâu, mới nói với Văn Quốc Đống đang đứng bất động dưới £âu: “Nếu ông không fên, những thứ trong tay tôi không chừng một ngày nào đó sẽ xuất hiện ở văn phòng người khác...”
Lâm Quyên không nói rõ ràng, cho dù như vậy cũng thành công tàm cho Văn Quốc Đống thay đổi sắc mặt.
Ánh mất Văn Quốc Đống sắc bén quét vê phía Lâm Quyên trên tâu: “Lâm Quyên... Có một số việc trong đâu bà không thể nghĩ thông...”
“Cho nên tôi mới đến thương tượng với ông...”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.