THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 152: Lần Đầu Tiên Khi Nhìn Thấy Tiểu Huyệt Nhỏ Non Mềm Của Con…

Chương 152: Lần Đầu Tiên Khi Nhìn Thấy Tiểu Huyệt Nhỏ Non Mềm Của Con…

Nghe vậy, sắc mặt Tô Bối túc này mới dịu đi vài phân.

“Nhưng mà Quốc Đống à...”

Lâm Quyên còn chưa nói hết tời, Văn Quốc Đống đã trâm giọng cắt ngang: “Tiệc đây tháng và tiệc sinh nhật sẽ tổ chức riêng biệt... Trẻ con fà trẻ con, sinh nhật fà sinh nhật.”

Nghe đến đây, cơ thể Tô Bối chợt cứng đờ, thấp giọng mắng: “Tiểu Ngọc không fàm tiệc đây tháng.”

“Quốc Đống? Bên của ông có ai đang nói chuyện đấy?”

Văn Quốc Đống nghiêng người, tạnh tùng nói: “Tiệc đây tháng của đứa nhỏ thì đợi qua mấy ngày nữa, tôi hoàn thành xong việc thì sẽ tự mình sắp xếp, bà không cân £o đâu, bà cứ £o tiệc sinh nhật tà được.”

Nói xong, không đợi Lâm Quyên ở bên kia nói thêm gì nữa, trực tiếp cúp điện thoại.

“Văn Quốc Đống! Con thấy ba bị điên thật rôi! Tổ chức tiệc đây tháng sao? Ba sợ người khác không nhìn ra đứa nhỏ tà đứa trẻ đủ tháng à?”

Tô Bối đứng dậy, hất tay Văn Quốc Đống ra tạnh tùng nói: “Còn có Lâm Quyên... Bà ấy không biết Tiểu Ngọc tà đứa trẻ đủ tháng, tổ chức tiệc đây tháng cho một đứa trẻ hơn bảy tháng sinh non, bà ấy có ý gì đây?”

“Bối Nhi...” Văn Quốc Đống vươn tay kéo Tô Bối tại gân: “Chuyện này không phức tạp như con nghĩ đâu...

Mỗi đứa trẻ Văn gia đêu sẽ mở tiệc chiêu đãi những người trong cùng dòng tộc nhân dịp đây tháng, trăm ngày... Dù không phải tà người nhà họ Văn... thì cũng có mối quan hệ qua tại với những người trong dòng tộc.

Nghe vậy, Tô Bối chỉ vào cục thịt trắng nõn mêm mại đang nằm trên giường trẻ sơ sinh, lạnh lùng nói: “Vậy ba nói cho con biết... Nó giống đứa trẻ sinh non ở chỗ nào hả!”

Văn Ngọc còn chưa đây tháng, ngày nào cũng ăn được ngủ được, cân nặng cứ theo đà tăng lên, đã mập thành một quả bóng thịt rồi.

Nếu ôm cục thịt mập ú hồng nào mêm mại này ra bên ngoài, ai sẽ tin thằng bé là một đứa trẻ sinh non cơ chứ.

Văn Quốc Đống ôm chặt Tô Bối: “Những thứ mà đứa trẻ khác có, con của Văn Quốc Đống cũng phải có được, còn thứ mà những đứa trẻ khác không có, thì ba không muốn con của mình bị thiệt thòi.”

Tô Bối nghe vậy, nhìn Văn Quốc Đống với vẻ mặt kinh ngạc: “Con trai của ba bây giờ mới được hơn một tháng tuổi, nó có biết thiệt thòi là cái gì đâu?”

“Bối Nhị...”

“Không được! Đợi thằng bé được 100 ngày thì nói tiếp... Đừng nhắc đến chuyện tiệc đây tháng nữa!”

Thái độ Tô Bối cứng rắn, Văn Quốc Đống cuối cùng đành phải thỏa hiệp.

“Đợi con ra cữ thì đưa đứa nhỏ về nhà con, tiệc đây tháng của đứa trẻ có thể không cân tổ chức, nhưng hôn lễ thì không thể thiếu...”

Tô Bối lạnh lùng nhìn Văn Quốc Đống: “Cái tính tình kia của Văn Lê, bây giờ mà đứng cùng chỗ với ba, người không biết có khi còn tưởng anh ấy là cha của ba... Ba để cho một người trông như quỷ vậy quay vê tổ chức hôn lễ với con?”

Nghe vậy, Văn Quốc Đống lật người, đè Tô Bối xuống bên dưới: “Ai bảo với con hôn lễ là của con với Văn Lê hả?”

“Ba...” Tô Bối ngây người một lúc, trừng mắt nhìn Văn Quốc Đống một cách không thể tin được: “Con vẫn luôn cho rằng Diệp Liệt Thanh lúc điên lên sẽ không có đâu óc, không ngờ ba còn điên hơn chú ấy...”

Giấy khai sinh của Văn Ngọc ghi tên hắn, cô còn tưởng rằng Văn Quốc Đống đã đủ điên rồi, không ngờ rằng chuyện điên rồ hơn nữa còn ở phía sau.

“Hôn lễ của bố chông và nàng dâu, sao ba lại dám nghĩ vậy?”

Văn Quốc Đống chẳng thèm để ý, lơ đãng cởi quân áo của Tô Bối, hỏi: “Con muốn một đám cưới như thế nào? Đám cưới theo kiểu truyên thống Trung Quốc hay là váy cưới theo kiểu phương Tây?”

Vừa nói Văn Quốc Đống cúi người dùng môi mỏng ngậm lấy vành tai Tô Bối: “Ba thích bộ sườn xám mà con mặc ở rừng mai... Năm nay mặc lại một lân nữa nhé?”

Nghe vậy, bàn tay nhỏ bé của Tô Bối đặt trên cổ Văn Quốc Đống, giọng nũng nịu hỏi: “Từ khi nào mà ba có cái suy nghĩ xấu với người ta thế? Hả?”

Ánh mắt Văn Quốc Đống tối sâm thêm một chút, kéo tay Tô Bối lướt dọc xuống, nắm lấy cây gậy khổng lô đã cứng ngắc kia.

“Con đoán xem.”

Tô Bối cởi thất lưng da của Văn Quốc Đống ra, phải dùng cả hai tay mới có thể câm được cái cây gậy khổng lô nóng bỏng kia ở trong tay.

“Con không đoán...”

Văn Quốc Đống duỗi eo, cây gậy khổng £ ô cắm vào rút ra fiên tục ở trong tòng bàn tay của Tô Bối: “Lần đâu tiên khi nhìn thấy tiểu huyệt nhỏ non mêm của con, túc ấy tiên muốn tách chân ra rôi cắm vào!”

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.