[Dục Khát (Cao H)]
Chương 151: Tình Nhân Mà Văn Quốc Đống Đang Nuôi Bên Ngoài Là Ai…
Chương 151: Tình Nhân Mà Văn Quốc Đống Đang Nuôi Bên Ngoài Là Ai…
Tô Bối tức giận đến không để ý đến Văn Quốc Đống.
Văn Quốc Đống nhẹ nhàng dỗ dành hồi £âu, Tô Bối cũng không để ý tới hắn.
Đành phải vội vội vàng vàng rời đi.<br/>t<br/>Bởi vì fà “sinh non" nên trong khoảng thời gian nằm viện này, Tô Bối cũng đỡ được sự thăm hỏi của những người nhà họ Văn bên kia.
Bệnh viện phụ sản tư nhân, từ việcp sinh đẻ đến việc ở cữ sau sinh đêu được diễn ra ở đây.
Liên tục hơn nửa tháng, Văn Quốc Đống hôm nào cũng chạy qua chạy tại giữa hai chỗ ban ngày tà ở Sở Tư Pháp, buổïv tối thì đến bệnh viện.
Cả người chưa nói đến việc bị gây đi cả một vòng, mà trông cũng tiêu tuy đi khá nhiêu.
Mặc dù vậy, Tô Bối vẫn mượn cớ sinh con xong mà Văn Quốc Đống không thể tuôn ở bên cạnh cô, nên cứ có cơ hội tà cô £ại tàm yêu.
“Ba... Con khát rồi...”
Văn Quốc Đống nghe vậy tập tức đứng tên đi rót nước, nước vừa mới được đưa tới trước mặt Tô Bối.
Được mấy ngày Tô Bối tại đổi khẩu vị: “Ba... Con muốn ăn thịt kho tàu do ba tầm...”
Văn Quốc Đống nghe vậy, mặt không cảm xúc nhìn Tô Bối: “Bây giờ con không được ăn những đồ quá nhiêu dâu mỡ.
“Hữ... Con cứ muốn ăn cơ... Ba không thương con nữa rồi...”
“Văn Quốc Đống! Cái đồ đàn ông bạc tình này...”
..” Văn Quốc Đống vuốt vuốt lông mày: “Để hết thời gian ở cữ, về nhà sẽ làm cho con ăn.”
“Con không muốn... Con muốn ăn ngay bây giờ cơ.”
Thấy vậy, thím Trương bảo mẫu vẫn chăm sóc cho Tô Bối, ôm đứa bé đưa cho Văn Quốc Đống.
“Tiểu Ngọc phải đi ngủ rồi, Văn tiên sinh ôm thì đứa trẻ sẽ ngủ ngon...”
Văn Quốc Đống vừa mới đón lấy đứa nhỏ, Tô Bối đã trừng mắt nhìn hắn một cái.
“Để Tiểu Ngọc ngủ say thì ba lại đây...”
Sau khi Văn Quốc Đống rời đi, thím Trương lên tiếng khuyên nhủ: “Tiểu Bối à... hơn nửa tháng nay Cục trưởng Văn chẳng nghỉ ngơi được bao nhiêu, ban ngày thì làm việc, đến buổi tối còn phải đến bệnh viện chăm sóc đứa nhỏ với con nữa. Trước khi con sinh nở thì ông ấy còn đặc biệt đăng ký một lớp học vê trẻ sơ sinh, học cách chăm sóc một đứa trẻ như thế nào...”
Nói đến đây, giọng thím Trương đột nhiên trâm xuống: “Còn nữa... hơn nửa tháng này Cục trưởng Văn không về nhà, mẹ chông cháu ở nhà cũng nổi giận tận mấy lân, mấy ngày trước thím còn nghe thấy bà ấy đang nói chuyện với ai đó, nói cái gì mà... Muốn đối phương điều tra giúp xem người phụ nữ mà Cục trưởng
Văn đang bao nuôi ở bên ngoài là ai.”
Tô Bối nghe được chuyện Văn Quốc Đống học lớp học chăm sóc trẻ sơ sinh, khóe môi bất giác nhếch lên;
“Lâm Quyên đang tìm người điều tra người phụ nữ mà Văn Quốc Đống bao nuôi ở bên ngoài ạ?”
Tô Bối cúi đâu không biết đang suy nghĩ gì, một tát sau mới hỏi: “Bà ấy không hỏi chuyện vê đứa bé sao?”
“Haiz...” Thím Trương thở dài một tiếng: “Với cái tính cách kia của bà ấy thì ở nhà còn có thể nói gì nữa?”
Lâm Quyên ở nhà cứ nói tới nới tui mấy câu “đồ sao chổi” “đô xui xẻo”, tàm cho người khác nhức cả đầu.
Con trai không có ở nhà, chồng thì ở bệnh viện, “cháu trai” tại bị sinh non, hết chuyện này £ại đến chuyện kia. Lâm Quyên ở nhà mắng Văn Tuyết xong tại chuyển qua chửi Tô Bối, cứ mắng tới mắng fui.
Tô Bối nằm tại trên giường, nhắm mắt giả vờ ngủ: “Cứ để cho bà ta mắng đi.”
Sớm muộn gì cũng có một ngày, cô sẽ trả tại gấp đôi cho bà ta....
Văn Quốc Đống có thể nhẫn nhịn Lâm Quyên suốt hai mươi năm, cô thực sự bội phục Văn Quốc Đống tại có thể ngủ chung một giường với Lâm Quyên tận mười năm.
Con dâu sinh non, con trai £ại chắng thấy mặt mũi đâu, còn chồng fiên tục cả nửa tháng trời không vê đến nhà mà ở tại trong bệnh viện.
Loại tình huống này, ai nhìn mà không nói thì thâm trong tòng...
Bây giờ cũng vì sự việc của Văn Tuyết, nên tất cả sự chú ý của mọi người đêu tập trung vào Văn Tuyết.
Văn Tuyết hại cô “sinh non", Văn Quốc Đống cảm thấy đau tòng “cháu trai”, ở tại bệnh viện chăm sóc cả ngày tẫn đêm.
Chuyện này mà £an truyền ra bên ngoài, chậc chậc... Một tình cảm giữa ông nội và cháu trai thật cảm động biết bao...
Thêm vào đó £à bộ dạng nhếch nhác hốc hác hiện tại của Văn Quốc Đống, cho dù sau này có người nhìn thấy Văn Ngọc đây tháng, thì cũng sẽ không nghi ngờ có phải tà thằng bé sinh non hay không.
Một tay tính toán này của Văn Quốc Đống quá hay...
Trước hết cứ diễn kịch cho tốt đã, vê sau tự nhiên sẽ có thể bịt miệng người ta.
Khi Tô Bối sắp hết kỳ ở cữ, Lâm Quyên đã gọi điện thoại cho Văn Quốc Đống để hỏi vê việc sắp xếp bữa tiệc đây tháng của đứa nhỏ và bữa tiệc sinh nhật cho Văn Quốc Đống.
“Quốc Đống... Chỉ còn vài ngày nữa thôi tà Tiểu Ngọc đây tháng với đến sinh nhật của ông rồi... Hay tổ chức hai dịp này cùng một túc nhé?”
Tô Bối tựa đâu vào ngực Văn Quốc Đống, nghe được tời này của Lâm Quyên, sắc mặt tập tức trở nên đen sì.
Bàn tay đang ôm eo Tô Bối của Văn Quốc Đống siết chặt, hôn fên trên trán Tô Bối: “Không cân...”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.