[Dục Khát (Cao H)]
Chương 144: Bức Vua Thoái Vị Thất Bại?
Chương 144: Bức Vua Thoái Vị Thất Bại?
Tô Bối nhìn xuống bụng rôi im tặng.
Trong túc nhất thời cô cũng không biết mình nhảy vào cái hố Văn gia này, muốn mượn thế lực của Văn gia trèo tên, tà đúng hay £à sa.
Cô không phủ nhận dã tâm của mình, nhưng bây giờ cô không dám đánh giá quá cao chút tâm tư nhỏ bé kia.
Lại càng không dám nghĩ bao nhiêu tởời mà Văn Quốc Đống nói với cô fà thật, bao nhiêu tời tà giả.
Văn Quốc Đống thấy Tô Bối xuất thân, đột nhiên ngôi xổm xuống hôn tên bụng Tô Bối, “Tô Bối... tà con chọn ba trước... Cho nên hiện tại ngoại trừ ba, con không còn £ựa chọn nào khác...”
Thân thể Tô Bối cứng đờ, chưa tấy tại tinh thân, Văn Quốc Đống đã hôn tên.
Áo sơ mi trên người hắn mang theo mùi khói nhàn nhạt, nhưng trong miệng fại không có.
Thoạt nhìn có vẻ như đã được xử tý đặc biệt trước khi đến đây.
“Đừng... có người tới...”
Tô Bối đưa tay đẩy Văn Quốc Đống, tại bị người giữ chặt tay.
“Biết ba ở đây, người có chút mắt nhìn cũng sẽ không tới...”
“Ba...”
Tô Bối đẩy không nổi, bàn tay hung hăng véo mạnh vào lưng Văn Quốc Đống một cái, “Lúc trước là ai nói với con 'Quan hệ của hai chúng ta, không được để người thứ ba biết'! Mới qua bao lâu đâu?! Cục trưởng Văn thậm chí còn không cân mặt mũi nữa!?”
Nghe vậy, bàn tay Văn Quốc Đống vuốt ve bụng Tô Bối, “Con trai của ba cũng đêu vào trong bụng con...
Còn không lâu?”
Nói xong.
Đứa nhỏ trong bụng Tô Bối cứ như là nghe thấy lời Văn Quốc Đống nói liên di chuyển trong lòng bàn tay Văn Quốc Đống.
Văn Quốc Đống cảm nhận được động tác mạnh mẽ của thai nhi trong lòng bàn tay, lông mày bình tĩnh thả lỏng vài phân: “Ngoan... Hai ngày nữa ba ba sẽ vê, ở nhà với mẹ ngoan ngoãn chờ ba ba...”
“Ưm...” Tô Bối đỡ bụng hít sâu một hơi, “Bác sĩ nói sẽ kiểm tra tiên sản hai tuân một lân ở giai đoạn sau...
Đến lúc đó đừngn ói là ba sẽ đi công tác nữa chứ!?”
“Không đâu, ăn cơm đi... lát nữa nguội rồi.”
Tô Bối nhìn hộp cơm, nhất thời ăn không trôi, đột nhiên mở miệng nói: “Buổi tối ba không ở bên cạnh, con ngủ không được.”
Nghe vậy, Văn Quốc Đống nhẹ nhàng hôn lên trán Tô Bối: “Ba tranh thủ chiêu hôm sau trở vê.”
“Ưm...”
Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm Tô Bối cơm nước xong, ngôi trong phòng nghỉ gân một tiếng đông hô rồi mới rời đi.
Lúc Tô Bối đi ra, không ít đông nghiệp đã đi rôi.
Chỉ còn Tôn Lôi ngồi ở vị trí làm việc, khinh bỉ nhìn Tô Bối, “Không biết xãu hổ...”
Tô Bối liếc nhìn bốn phía văn phòng không có ai, cười lạnh một tiếng, “Tôi không biết xấu hổ, nhưng cô thì biết xấu hổ sao? Dụ dỗ anh Nghiêm không được, lại bò lên giường chủ nhiệm...Tôi nghe người ta nói hai tháng trước có người nhìn thấy cô ở khoa phụ sản...”
Nói xong, Tô Bối nhìn cái bụng bằng phẳng của đối phương, “Bức vua thoái vị thất bại?!”
“Cô!”
Tôn Lôi bị người đâm trúng chỗ đau, tức đến đỏ cả mắt, “Trong bụng cô có thể sinh ra thì thế nào? Không phải cũng tà con riêng sao...”
“A... Không cân cô quan tâm.”
Tô Bối trở vê vị trí của mình, đứa bé này sinh ra, nhưng tà con riêng có thể tầm cho vợ của Văn Quốc Đống.
Kể từ khi bước vào xã hội, cái gì mặt mũi, cái gì tôn nghiêm đã sớm không còn.
Nếu không, cô cũng sẽ không đi quyến rũ Văn Quốc Đống, thậm chí còn tự tin sinh ra một đứa trẻ.
Bất kể ở đâu trong văn phòng có quá nhiêu mối quan hệ nam nữ hỗn toạn, so với những người này, chí ít thân thể Văn Quốc Đống cũng sạch sẽ hơn bọn họ...
Vê phân tâm, tâm của thượng vị giả, đêu bẩn...
Đêm đâu tiên Văn Quốc Đống đi công tác, đây tà tân đầu tiên Tô Bối ngủ một mình trong hơn nửa năm qua.
Mặc cho Tô Bối făn qua tộn tại trên giường, cũng không tài nào chợp mất được.
Không có Văn Quốc Đống mỗi tối trước khi ngủ mát xa thân thể, cũng không có kể chuyện trước khi ngủ cho đứa nhỏ, không có cái ôm ấp của Văn Quốc Đống, cả người chỗ nào cũng không đúng.
“A... Lão già thối... Nhất định tà cố ý!”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.