THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 143: Tô Bối, Con Của Chúng Ta Không Giống...

Chương 143: Tô Bối, Con Của Chúng Ta Không Giống...

Văn Quốc Đống bình tĩnh bóc tôm cho Tô Bối: “Chẳng £ẽ trước đây ba chưa từng tới?”

Tô Bối nghĩ đến chuyện tân trước Văn Lê bị Văn Quốc Đống ngăn Pại, con ngưtơi trâm xuống.

“Ba... có biết Văn Lê ở bên ngoài fàm gì không?!”

Bàn tay đang bóc tôm của Văn Quốc Đống dừng một chút, thân sắc trên mặt không thay đổi: “Sao độpt nhiên nhắc tới nó?”

Tô Bối đặt USB mà Đường Giai đưa cho mình fên bàn, nhìn ánh mắt Văn Quốc Đống: “Thứ trong này, ba đã sớm biết... Đúng không?!”

Từ cuộc tròv chuyện giữa hai người trong thư phòng ở nhà cũ, đến hết tân này đến tân khác phải chỉ tiên, cô không tin Văn Quốc Đống không hỏi Văn Lê số tiên kia đi đâu.

Văn Quốc Đống nhàn nhạt nhìn USB mà Tô Bối đặt ở trên bàn, tay vẫn tiếp tục động tác bóc tôm: “Con muốn hỏi cái gì...”

Nghe vậy, Tô Bối có chút nghẹn fời, trước khi cô tấy USB ra, cũng đã suy nghĩ cặn kẽ.

Chuyện này, có fẽ sẽ trở thành cơ hội để cô thực sự đi vào trái tim của Văn Quốc Đống.

Tương tự, chuyện này có thể trở thành bức tường vô hình giữa cô và Văn Quốc Đống.

Mấy ngày nay cô không chủ động đưa USB cho Văn Quốc Đống, chỉ là muốn xem... Những thứ này cô đêu có thể lấy được, Văn Quốc Đống chỉ cân có tâm thì không thể không biết hành động bên ngoài của Văn Lê.

Nhưng mà, cô không ngờ thời gian đã trôi qua lâu đến vậy, nhưng Văn Quốc Đống lại không hê có phản ứng.

Thậm chí nếu như cô không nhắc tới Văn Lê, coi như trong nhà này giống như không có người tên Văn Lê.

Điểm này, cô mãi vẫn không hiểu được vì sao Văn Quốc Đống lại thờ œơ với Văn Lê như vậy.

Cô biết Văn Quốc Đống không thích Lâm Quyên, nhưng không ngờ Văn Quốc Đống cũng chẳng quan tâm đến Văn Lê luôn.

Trong nháy mắt, cô cảm thấy Văn Quốc Đống ở trước mặt mình và Văn Quốc Đống chân chính.

Là hai người hoàn toàn khác nhau...

Văn Quốc Đống không nhanh không chậm lột hết vỏ tôm, bỏ hết vào hộp cơm trước mặt Tô Bối.

“Ba đại khái phải đi công tác chừng hai ngày, hai ngày này nếu không muốn vê Văn gia, ba bảo tài xế đón con đến đảo Phù Dung ở hai ngày.”

Tô Bối nhìn con tôm trong bát, không lên tiếng.

Văn Quốc Đống thu dọn mớ hỗn độn trên bàn, nhân tiện câm USB mà Tô Bối để trên bàn: “Chuyện của Văn Lê, ba sẽ giải quyết... nhưng không phải bây giờ.”

Nghe vậy, Tô Bối bình tính nhìn Văn Quốc Đống: “Vì sao?”

Văn Quốc Đống rửa tay, thuận tay nhét USB vào túi: “Phía dưới Văn gia sâu mọt quá nhiêu, muốn nhổ sạch tận gốc những cây hư thối, cân có thời gian...”

“Cho nên... Đây chính là lý do tại sao ba lại không quan tâm đến Văn Lê?”

Tô Bối kinh ngạc nhìn Văn Quốc Đống: “Văn Quốc Đống... Anh ấy là con trai ba... Ba lại coi anh ấy như là quân cờ để đánh với người khác?!”

Văn Quốc Đống giật mình, đưa lưng vê phía Tô Bối, ánh mắt lạnh đi: “Bối Nhi... Ba cho nó quyên được sinh ra, nó đi tới hôm nay không phải là vấn đê của một mình ba.”

“Ba đã cho nó một cuộc sống không lo lắng cơm áo gạo tiên từ khi còn nhỏ, cho nó một môi trường phát triển tốt đẹp, là chính nó không biết quý trọng... Ba chấp nhận nó tâm thường, chấp nhận nó vô dụng, nhưng ba sẽ không chấp nhận một đứa con trai làm việc xấu như vậy.”

“Cho nên... Ngay từ đầu, ba đã không cho anh ấy cơ hội...”

Sự chán ghét của Văn Quốc Đống đối với Văn Lê gân như tà rõ ràng.

Tô Bối sở sờ bụng, bây giờ cô hoàn toàn không đành tòng nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy ra sau này nếu như cô không chọn ổi sai đường.

Cuộc sống sau này sẽ như thế nào...

Cô không có fòng thánh mẫu, sẽ không trách Văn Quốc Đống vì sao không cho Văn Lê một cơ hội.

Chỉ tà... Tất cả những chuyện này...

Văn Quốc Đống thấy Tô Bối ôm bụng xuất thân, tiến tên ôm vai Tô Bối, nhẹ giọng nói: “Bối Nhi, con của chúng ta không giống...”

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.