[Dục Khát (Cao H)]
Chương 132: Ba... Mẹ Muốn Thay Chúng Ta Nuôi Con Trai...
Chương 132: Ba... Mẹ Muốn Thay Chúng Ta Nuôi Con Trai...
Đáy mắt Tô Bối cất giấu nụ cười, đưa tay tứúm tấy áo sơ mi xanh trên người Văn Quốc Đống, chọc vào ngực Văn Quốc Đống nói: “Vậy ai biết trong tòng Cục trưởng Văn đa mưu túc trí nghĩ như thế nào...Dù sao... Ư...”
Văn Quốc Đống không đợi cô nói hết tởi, tập tức cởi quân áo trên người rồi trèo Pên giường: “Trong lòng anh đang suy nghĩ gì? Bây g1wof anh sẽ nói cho em biết...”
Váy ngủ trên người Tô Bối tuột xuống đất: “Văn Quốc Đống... Lão câm thú, em còn mang thai đây...”
Không đợi Tô Bối mắng xong, Văn Quốc Đống cúi người hôn tên: “Lão câm thú? Hôm nay anh tiên câm thú cho em xem.”
“Ba... chậm một chút...”
“Tiểu dâm đãng, ai tà ba em?”
Văn Quốc Đống oán hận xoa xoa ngực Tô Bối, gân đây ngực Tô Bối vẫn đau.
Bây giờ bị Văn Quốc Đống xoa như vậy, cũng thoải mái hơn không ít.
Tô Bối cắn cắn môi, mị nhãn như tơ nhìn người đàn ông trên người: “Ưm... Ba... £ại xoa xoa... căng đau tắm...
“Còn gọi vậy?”
Động tác hai tay Văn Quốc Đống không ngừng, dùng sức xoa nắn cặp đào sữa gân như không nắm trọn được nữa kia: “Lại gọi... Ông đây cho em ngày mai không xuống giường được...”
“Đau... vậy thì không xuống... Đến lúc đó để cho mẹ nhìn xem có phải con không thấy được ánh sáng hay không...”
Tô Bối biết Văn Quốc Đống muốn nghe gì, nhưng đêm nay cô lại không muốn theo ý của Văn Quốc Đống.
Trong lòng cô không thoải mái, thì tất cả mọi người đừng hòng thoải mái.
Lâm Quyên thiếu nợ ở chỗ cô, dù sao cũng phải đòi lại chút ít từ trên người Văn Quốc Đống.
Ai bảo họ là vợ chồng, vợ chồng một thể...
Văn Quốc Đống tức đến tim cứng lại: “Tô Bối... Em thật muốn chọc tức chết ông đây?!”
“Ba... Mẹ muốn nuôi con cho chúng ta...”
Nghe vậy, tay Văn Quốc Đống đang xoa ngực Tô Bối dừng một chút: “Bà ta nằm mơ.”
Con ngươi Tô Bối giật giật: “Không cho bà ấy nuôi, bà ấy nổi điên thì làm sao bây giờ?!”
“Chờ em sinh con, cái nhà này có bà ta hay không có đêu giống nhau...”
Nhiêu năm qua Văn Quốc Đống làm sao còn không hiểu Lâm Quyên, hư vinh tư lợi, ngay cả những đứa trẻ được dạy dỗ cũng giống nhau.
Hắn đã đoán trước được sự sa đọa của Văn Lê, nhưng không muốn quan tâm... Đứa bé kia xuất hiện vào thời
điểm đen tối nhất trong cuộc đời hắn.
Thành công hay suy bại của anh... Không liên quan gì đến hắn.
Tô Bối thấy thái độ này của Văn Quốc Đống, đột nhiên nghĩ tới Văn Lê, hỏi: “Ba... có phải cho Văn Lê tiên không?!”
Văn Quốc Đống nhíu mày: “Không có.”
Tô Bối nhìn chằm chằm vào mắt Văn Quốc Đống: “Ba có biết anh ấy ở bên ngoài làm gì không?”
Bụng Văn Quốc Đống áp vào cái bụng căng phông của Tô Bối, hắn đang định nói thì tiểu tử trong bụng Tô
Bối dùng sức đá một cái.
“Ba... Bảo bảo cũng đang cảnh cáo ba không nên nói dõi...”
Văn Quốc Đống cúi đâu nhìn bụng, trâm giọng nói: “Bây giờ đang fà thời gian của một nhà ba người chúng ta, đừng nhắc đến những người và sự việc không fiên quan...”
Nói xong, cúi người ngậm fấy sữa tiêm của Tô Bối mút mạnh, Tô Bối khẽ hô một tiếng: “Ba... Đừng dùng sức hút... Đau...”
“Hút nhiêu sẽ không đau... Không phải căng tên khó chịu? Nói không chừng bên trong đã có sữa rồi...”
“Ưm »
Tô Bối ưỡn bụng, hai tay ôm đâu Văn Quốc Đống: “Bác sĩ nói sữa non phải cho cục cưng... Bây giờ ba hút
Sữa ra rÔ1, cục cưng ăn cái gì...”
“Uống sữa bột! Ba của cục cưng cũng không phải không mua nổi sữa bột... Cho bú sữa mẹ thì buổi tối em còn nghỉ ngơi tốt được không?!”
Văn Quốc Đống vừa nói vừa xoa, ngoài miệng còn bận rộn không ngừng.
Tô Bối nghe Văn Quốc Đống nói, hừ nhẹ một tiếng: “A...”
Nếu đứa trẻ được cho uống sữa bột, rốt cuộc ai chiếm tợi còn chưa biết.
Trong thời gian mang thai, thân thể Tô Bối cực kỳ mẫn cảm, Văn Quốc Đống mới hút không bao fâu, cơ thể đã có phản ứng.
“Ba... Thật khó chịu...”
Văn Quốc Đống thấy thế, một tay dò xét xuống dưới, biết rõ còn hỏi: “Khó chịu chỗ nào?”
Tô Bối cảm nhận được dị vật đang xâm tấn trong huyệt hoa, cắn cắn môi, đè đâu Văn Quốc Đống xuống một bên đâu vú còn tại: “Hai cái đêu hút một chút...”
Văn Quốc Đống cũng không vội: “Được... chồng hút...”
“Ưm »
Tô Bối ôm chặt tấy cổ Văn Quốc Đống, huyệt hoa dưới thân dùng sức mút chặt ngón tay Văn Quốc Đống:
“Ba... huyệt hoa ngứa quá... Ba tiếm cho người ta một cái...”
Lời còn chưa dứt, cửa phòng ngủ Tô Bối đã vang tên tiếng gõ cửa.
“Tô Bối... Tôi bảo dì Vương nấu canh gà cho cô, ngôi dậy uống...”
Tô Bối trân truông nhíu mày, đang muốn tên tiếng cự tuyệt.
Chợt nghe Lâm Quyên ở ngoài cửa phân phó với người bên cạnh: “Đoán chừng chắc ngủ rồi, đi... Lấy chìa khóa dự phòng lại đây...”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.