[Dục Khát (Cao H)]
Chương 131: Không Muốn Chồng?
Chương 131: Không Muốn Chồng?
Lâm Quyên nhìn Văn Quốc Đống, trong ?òng một mảnh tạnh fẽo: “Tôi biết anh ở bên ngoài nuôi tình nhân, nhưng vậy thì có sao... Ả tiện nhân kia chỉ có thể giống như con chuột khôngt thể fộ ra ngoài ánh sáng, bị anh giấu ở dưới đất...”
Thân sắc trên mặt Văn Quốc Đống tạnh đi vài phân: “Lâm Quyên...”
Lâm Quyên tơ đễnh trước tời cảnh cáo của ngưpời đàn ông: “Tôi có Văn Lê, Văn Lê cũng có con... Người phụ nữ kia có thể sinh con cho anh!? Anh dám để cho cô ta sinh con cho anh sao?”
“Diệp Liệt Thanh ở bên ngoài nuôiv tình nhân mấy năm, hắn cũng không dám để cho tiểu tam kia sinh con, anh dám không? Nếu anh dám từ bỏ tất cả những gì anh có bây giờ, để người phụ nữ đó sinh con cho anh, tôi ngược tại sẽ đánh giá cao Văn Quốc Đống anh...”
Tô Bối nghe Lâm Quyên nói, trong fòng nhất thời tại phân không rõ, Văn Lê di truyên sự ngu xuẩh từ ai.
Nói Lâm Quyên ngu ngốc, nhưng bà ta có thể nhạy cảm nhận ra sự khác thường của Văn Quốc Đống, nói bà không ngu xuẩh... Thì bà ta tại tự tin như thế.
Văn Lê, có tẽ đã bị Lâm Quyên nuôi thành vô dụng như thế đó...
Văn Quốc Đống nhìn Tô Bối cúi đâu không nói, tông ngực siết chặt: “Nếu tính thân cô không tốt, tôi hẹn bác sĩ tâm tý cho cô...”
Nói xong, Văn Quốc Đống quét mắt nhìn Tô Bối: “Buổi tối bên hô tạnh £ẽo, ăn mặc như vậy bị cảm tạnh ảnh hưởng đến đứa nhỏ thì tầm sao bây giờ!?”
Tô Bối nghe thế vội vàng đứng tên: “Ba, mẹ, con về trước đây...”
Lâm Quyên lại cho rằng Văn Quốc Đống chột dạ, cười lạnh một tiếng: “Đêu là người một nhà, dám làm mà không dám nhận? Tôi có cháu... Ñgười phụ nữ đó có cái gì?
Tô Bối đưa lưng vê phía hai người, sờ sờ bụng, ánh mắt lạnh xuống, cô có cái gì!?
Cô có con trai của Văn Quốc Đống, mà đứa con trai này... Bà còn phải tranh nhau để được nuôi.
Vốn dĩ cô không biết nguyên nhân tại sao Lâm Quyên lại tìm cô ra nói những lời như vậy.
Bây giờ xem ra... Lâm Quyên muốn nắm 'cháu trai' để khiêu chiến cùng với 'người phụ nữ” bên ngoài của Văn Quốc Đống.
Vốn đang là “vợ cả cao quý, vậy mà lại rơi vào tình trạng này.
Vào ban đêm.
Tô Bối đang nằm trên giường, đâu óc hỗn loạn, sau khi quăng quật xoay người không ngủ được.
Đột nhiên, chóp mũi ngửi thấy mùi thức ăn đậm đà hương vị.
“Đói không ngủ được cũng không biết nói?!”
Văn Quốc Đống đi ra khỏi cánh cửa bí mật của phòng làm việc, chỉ thấy Tô Bối đang lăn qua lộn lại trên giường.
Tô Bối liếc mắt nhìn người đàn ông, xoay người sang một bên rồi quay lưng về phíaVăn Quốc Đống.
Văn Quốc Đống đặt đồ xuống, lên giường sở bụng Tô Bối: “Gân đây đứa bé động âm ï dữ dội?”
Tô Bối muốn đẩy phíaVăn Quốc Đống ra, nhưng tay mới vươn ra được một nửa, thì bỗng dừng lại trên không trung: “Em không phải chuột mà anh giấu dưới mặt đất, không nhìn thấy ánh sáng...”
“Nửa đêm canh ba tới tìm chuột cùng con chuột nhỏ trong bụng em làm gì?”
Nghe vậy, một tay Văn Quốc Đống đẩy váy ngủ trên người Tô Bối ra: “Ghen?!”
Tô Bối hừ lạnh một tiếng, lại kéo váy ngủ trở vê.
“Bối Nhi...”
Thanh âm Văn Quốc Đống đột nhiên khàn khàn hơn nhiêu: “Hơn một tháng không làm... Em không nhớ chồng?!”
“Loại phụ nữ dưới lòng đất như em... cũng không dám nghĩ đến chồng của người khác...”
Văn Quốc Đống buông Tô Bối ra, lôi người từ trong chăn ra: “Không cân để ý lời của bà ta, ắn cơm...”
“Không ăn...”
“Tô Bối...”
Tô Bối nghe vậy cười lạnh một tiếng: “Muốn thì Bối Nhị, tức giận thì Tô Bối... Văn Quốc Đống, anh coi em là cái gì?”
Văn Quốc Đống thấy Tô Bối nhất quyết làm khó dễ mình như thế, một tay đè người lại trên giường: “Tô Bối... Anh coi em là cái gì trong lòng em không rõ ràng sao?”
Tô Bối nhìn chằm chằm Văn Quốc Đống: “Không rõ lắm... Ai biết anh có coi em là công cụ sinh sản hay không.”
Trong nháy mắt Văn Quốc Đống đen mặt: “Tô Bối!! Mang thai là em muốn mang thai, bây giờ em lại nói anh xem em là công cụ sinh sản? Chẳng lẽ anh mạo hiểm tương lai của mình chỉ vì lợi dụng em làm công cụ sinh sản sao?”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.