[Dục Khát (Cao H)]
Chương 220: Lần Đầu Tiên, Không Quen Lắm..
Chương 220: Lần Đầu Tiên, Không Quen Lắm..
Văn Quốc Đống nghe vậy thì cứng họng: “Tô Bối...”
“Sao thế? Em nói sai sao?”
Tô Bối ôm Văn Ngọc tức giận trừng Văn Quốc Đống: “Anh đã hơn btốn mươi, sau này nếu anh đi họp phụ huynh cho Tiểu Ngọc, người ta sẽ tưởng fà anh fà ông của thằng bé đấy!”
"A "
Văn Quốc Đống hít sâu mpột hơi, kiêm chế cơn giận sắp bùng nổ: “Ông đây già rồi? Được tắm... Ông đây già rồi, xem ra đêm qua ông đây chưa thao em thoái mái
Tô Bối nghev Văn Quốc Đống nghiến răng nghiến tợi thì bế Văn Ngọc tên rời đi: “Đừng học ba con... Ba con và con, có khoảng cách tận mấy chục năm...”
“Tô Bối...”
Trước khi Văn Quốc Đống đến Cục Dân Chính đã cố ý bảo tài xế quẹo vào một studio tư nhân.
Hắn ở trong đó hơn nửa tiếng, còn sống chết không chịu để Tô Bối vào.
Tô Bối tính thời gian, trước khi cô mất hết kiên nhẫn, Văn Quốc Đống mới không nhanh không chậm đi ra từ studio.
Trước khi ra cửa, Văn Quốc Đống còn cọ cọ Tô Bối, hai người còn đặc biệt mặc áo sơ mi cùng kiểu dáng.
Chỉ là... Khi cô trang điểm Văn Quốc Đống cứ luôn dùng ánh mắt trông mong nhìn cô.
Lúc ấy cô không hiểu ánh mắt nóng bỏng của Văn Quốc Đống có ý tứ gì.
Nhưng hiện tại... Hình như cô đã hiểu.
Sau khi sinh con cô khôi phục rất nhanh, Lâm Quyên còn tự mình chăm con cho cô nên cô không cân phải lo lắng nhiêu.
Bây giờ trông cô không giống với sản phụ mới sinh tiêu tụy mệt mỏi chút nào, trông không hê giống như phụ nữ mới sinh con.
Nhưng Văn Quốc Đống thì khác, lúc cô ở cữ mọi chuyện đêu do Văn Quốc Đống lo, còn bị tai nạn xe cộ nên tinh khí tỉnh thân cũng giảm mất một nửa.
Văn Quốc Đống trang điểm thành chú rể xong thì cả thể xác lẫn tinh thân đêu thoải mái hẳn, khí phách hăng hái đi đến chỗ Tô Bối, khi lên xe còn cố ý kê sát mặt vê phía Tô Bối.
“Anh bị chập mạch à?”
Mũi Tô Bối giật giật, kéo Văn Quốc Đống đến gân, ngửi trên áo hắn: “Mùi nước hoa của nữ? Người vừa trang điểm cho anh là nữ à?”
Văn Quốc Đống cười, kéo Tô Bối vào lòng hỏi: “Em lại ăn dấm à? Ở công ty có không ít phụ nữ trẻ... Em có muốn cân nhắc... Đến làm việc chung với chông không? Hả?”
“Không cần.”
Tô Bối không chút suy nghĩ trực tiếp từ chối Văn Quốc Đống.
Nếu Văn Quốc Đống nói chuyện này trước khi đi đăng ký kết hôn, có lẽ cô sẽ cân nhắc biện pháp gân quan được ban lộc này.
Nhưng hiện tại...
Cả thân thể lẫn trái tim của Văn Quốc Đống đêu ở chỗ cô, ngay cả nửa nhà họ Văn sau này cũng thuộc vê cô.
Cô cân gì phải đi làm một bình hoa.
“Dứt khoát như vậy? Thật sự không cân nhắc sao? Bộ Tư pháp cũng có luật sư...”
“Cục trưởng Văn, anh muốn dùng vị trí công việc để áp đảo em sao?”
Lông mày Văn Quốc Đống giật giật: “Haiz... Như vậy cũng không được sao...”
Tô Bối hôn môi Văn Quốc Đống: “Được rồi, cục trưởng Văn, ở ngoài nghe anh, ở nhà... Và trên giường, nghe em...”
Văn Quốc Đống cúi người ngậm môi Tô Bối cắn: “Nhưng anh muốn có quyên tự chủ trên giường...”
“Không được... Ưm...”
Tài xế ngồi ghế trước đã sớm nâng tấm chắn lên khi Văn Quốc Đống lên xe, âm thâm ngăn cách hai người tùy thời tùy chỗ động tình ở ghế sau.
Cục Dân Chính.
Hôm nay tà chủ nhật, cửa sổ tiếp nhận không mở cửa.
Nhưng khi Tô Bối và Văn Quốc Đống đến đã có người đứng đợi.
Tô Bối nghĩ rằng ít nhất cô cũng phải tàm thủ tục £y hôn trước, kết quả nhân viên công tác đã dẫn hai người đến văn phòng riêng.
Người đàn ông đang chờ ở trong phòng đứng dậy thân thiện chào hỏi với Văn Quốc Đống, tươi cười đưa hai tờ đơn cho hai người.
“Đây tà chị dâu sao? Không biết khi nào mới có thể uống rượu mừng của cục trưởng Văn?”
“Sấp rồi... Đợi tôi chọn ngày chắc chấn sẽ không quên mời cục trưởng Lý đến uống rượu mừng...”
“Ô, còn chưa chọn ngày sao? Không thì, tôi giúp ngài chọn ngày hoàng đạo nhé?”
Văn Quốc Đống nắm tay Tô Bối ngồi xuống: “Chuyện này cậu phải hỏi chị dâu cậu, nhà chúng tôi do cô ấy tàm chủ..."
“Ha ha ha... Tình cảm của hai người tốt... Tốt thật đấy...”
Tô Bối tườm hắn, nhìn tờ đơn trên tay khựng tại một chút: “Này...”
Văn Quốc Đống nhận ra Tô Bối bối rối bèn nói: “Điên đi, hợp pháp...”
Thủ tục là hợp pháp, nhưng thủ đoạn không hợp pháp.
Tô Bối tiếc nhìn người đàn ông xử tý chuyện này cho hai người, ông ta không phải £à nhân viên công tác bình thường. Nhân viên công tác ở đó dẫn hai người vào phòng riêng, điên xong đơn, nhân viên dẫn hai người đi chụp ảnh kết hôn.
Văn Quốc Đống nắm tay Tô Bối, căng thẳng siết chặt tay cô hơn chút.
Nhân viên công tác mở miệng: “Cục trưởng Văn, đây tà ảnh kết hôn, đừng fàm biểu tình nghiêm túc như vậy...
Tô Bối trừng Văn Quốc Đống: “Sao thế? Em ép anh kết hôn à?”
“Không, không... Do đây tà tân đầu tiên nên không quen tấm...”
Tô Bối nghe vậy thì híp mất: “A... Cục trưởng Văn muốn kết hôn mấy tân?”
Văn Quốc Đống: “...”
“Không, không kết hôn!”
"Hử?"
“Kết, kết, kết hôn... Chỉ kết hôn với vợ của anh...”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.