[Dục Khát (Cao H)]
Chương 197: A Lê Là Con Trai Duy Nhất Của Ông...
Chương 197: A Lê Là Con Trai Duy Nhất Của Ông...
Văn Quốc Đống trong vòng hai ngày đã được chuyển từ ICU tới phòng bệnh bình thường, ngoại trừ vết thương nghiêm trọng ở chân, những nơi còn tại chỉ tà nhìn trông dọa người.
Người đến thăm bệnh nối tiên không dứt, nhưng do thân phận hiện tại của mình, Tô Bối tựa chọn tảng tránh để Lâm Quyên tiếp quản.
Phòng bệnh của Văn Quốc Đống có người đến thăm hết đợt này đến đợt khác, Tô Bối ở phòng bên cạnh trêu chọc Văn Ngọc.
Liễu Nhứ bớt chút thời gian tới đây một chuyến, thấy Tô Bối tự mình chơi đùa với con, thình tình mở miệng nói: "Trong tòng không thoải mái?"
“Không có...”
"Người có thể chủ trì fễ tế tổ ở Văn gia năm nay, chỉ có thể tà cô... Nhờ phúc của Lâm Quyên, ngoại trừ việc cô đã tộ mặt trước đám người nhà họ Văn trong những năm này, thì những người ngoài kia không có ai biết đến cô... Anh cả cũng fà vì tốt cho Văn Ngọc, người một nhà biết còn hơn tà bị người khác chỉ trích..."
Tô Bối tùy ý gật đâu, đột nhiên hỏi: "Văn Uyển đâu? Đã tâu không gặp em ấy...”
Liễu Nhứ nặng nê mắt nhìn Tô Bối: “Tôi đưa con bé vê nhà mẹ đẻ... Bồi dưỡng tình cảm cùng vị hôn phu..."
Tô Bối ngẩn ra: “Vậy...”
"Diệp Liệt Thanh đương nhiên không biết... Nếu không phải do hắn bận rộn sứt đâu mẻ trán, tàm sao tôi có thể đưa Văn Uyển đi được?"
"Diệp Liệt Thanh không giống loại người sẽ dễ dàng buông tay... Nhìn Văn Quốc Đống là biết, cái đám anh em của anh ấy chắng có mấy người được người bình thường..."
"Hắn thế nào không liên quan gì đến tôi, Văn Uyển là con gái của tôi... Tôi không quản được người khác, chỉ có thể quản tốt con gái của mình."
Nghe nói vậy, Tô Bối liếc nhìn Liễu Nhứ, người cực kỳ cứng rấn, đột nhiên nghĩ tới cha mình.
Văn Quốc Đống lớn hơn cô, Diệp Liệt Thanh cũng lớn hơn Văn Uyểi...
Cha cô dường như cũng giống như Liễu Nhứ...
Nghĩ tới đây, Tô Bối do dự một chút, mở miệng hỏi: "Ngoại trừ vấn đê tuổi tác... Với tư cách là cha mẹ, còn điêu gì mà cô không thể chấp nhận được?!"
"Tuổi tác là vấn đề lớn nhất... Tôi hiểu con gái tôi... Tình cảm của nó đối với Diệp Liệt Thanh chỉ là bị hận thù che mất..."
"Về phân cô và Văn Quốc Đống, hai người đều là người trưởng thành, phải chịu trách nhiệm về hành động của mình, nhưng Văn Uyển không phải..."
Tô Bối nghẹn họng, Liễu Nhứ còn chẳng thà nói thắng cô và Văn Quốc Đống hai người một người lòng mang âm mưu bất chính, người kia thấy sắc nảy lòng tham.
Về phân Văn Uyển đối với Diệp Liệt Thanh... ngoại trừ đương sự, người ngoài quả thật không dễ đánh giá.
Văn Uyểnh có lẽ có tình cảm... chỉ là không nồng đậm như Diệp Liệt Thanh.
Văn Quốc Đống mới được chuyển đến phòng bình thường, ở đó có rất nhiêu người tới, tuy rằng không ở lâu.
Nhưng cả ngày hôm nay, thời gian rảnh rỗi thực sự cũng ít.
Mãi cho đến buổi tối, qua thời gian thăm hỏi của bệnh viện, trong phòng mới thực sự hết người.
Lâm Quyên ngôi ở trước giường Văn Quốc Đống, nhìn người đàn ông nhắm mất dưỡng thân, há miệng mấy lân rồi lại kìm nén.
“Không có việc gì thì về đi...”
Lâm Quyên đỏ mắt lau nước mất: “Quốc Đống... tôi... anh trai tôi... bọn họ..."
Văn Quốc Đống không mở mắt: “Đó là chuyện của cảnh sát...”
Nghe vậy, Lâm Quyên nóng nảy: “Nhưng... Nhưng A Lê phải làm sao bây giờ?! Nó còn trẻ như vậy... Còn có Tiểu Ngọc... Tiểu Ngọc không thể không có ba được..."
Tô Bối ôm đứa nhỏ mới vừa đi tới phòng khách bên ngoài phòng bệnh, chợt nghe thấy lời này của Lâm Quyên, khóe mắt không tự chủ giật giật.
"Tiểu Ngọc đã có tôi, vê phân Văn Lê... bà hỏi tôi?! Mấy năm nay không phải do bà nuông chiêu nó, dung túng cho nó... Thì nó có thể có ngày hôm nay sao!?"
"Quốc Đống... A Lê là con trai duy nhất của ông, nếu nó mất... Ông làm sao bây giờ?"
Lâm Quyên vừa nói vừa rơi nước mắt: “Nói tôi nuông chiêu con cái, tình hình bây giờ... Nếu ông còn mặc kệ nó... Gia đình chúng ta phải làm sao bây giờ... Ông không biết trong khoảng thời gian ông gặp chuyện không may này, Tô Bối đã cưỡi lên đâu tôi tác oai tác oái như thế nào đâu... Nếu Văn Lê không còn, Tô Bối ỷ vào việc có Văn Ngọc... Còn không phải lật trời sao?”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.