THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 183: Cha... Tiểu Ngọc... Là Con Của Con Với Bối Nhi...

Chương 183: Cha... Tiểu Ngọc... Là Con Của Con Với Bối Nhi...

Phòng bên cạnh, ông Tô một tay chống gậy, ngồi trên ghế im £ặng hút thuốc.

Tô Bối vừa bước vào cửa, đứng đó hồi tâu không dám thở mạnh.

Cha Tô cũng không ngẩng đầu ttên một cái, trâm giọng nói: "Đóng cửa tại."

"Cha..."

Ông Tô bỗng nhiên vỗ bàn: "Đóng tại."

Tô Bối không tình nguyện đóng cửa tại, Văn Quốc Đống đứng ở cửa,p đứa trẻ trong ngực đã bị mẹ Tô ôm đi từ lâu.

Đến một bước này, Tô Bối nào còn tâm ý gặp may gì đó.

Vừa mới quay người, chiếc gậy trong tay cha Tô đã nện vào bắp vchân cô: "Ông ấy thì cha không xen vào...

Mày tà con ruột do cha sinh ra... Cha tuôn có thể quản mày được?"

"Hít..."

Tô Bối tự biết đuối £ý cũng không dám tránh, đành phải chịu đựng: "Cha... Bọn con..."

Lời còn chưa nói hết, cha Tô lại đánh từng gậy đến: "Cha dạy mày như thế à? Mày làm vậy làm sao xứng đáng với Tiểu Lê?"

Nói rồi, hốc mắt của cha Tô đỏ ửng: "Tính tình của thắng bé kia hơi mêm yếu, nhưng các người tự hỏi lòng mình đi, Tiểu Lê có chỗ nào không tốt với mày?"

Tô Bối nghe được lời ông nói, yên lặng nhấm nghiên hai mắt, trên mặt hôn nhân quả thật cô có lỗi với Văn Lê, nhưng Văn Lê có xứng với cô một chút nào hay không?

"Lân trước mẹ Tiểu Lê đến, đúng là có thái độ không tốt với chúng ta... Nhưng đứa bé Tiểu Lê kia đối xử với cha và mẹ mày như thế nào, lòng mày không biết ư! Bây giờ người ta vẫn đang nằm trong bệnh viện... Mày nói mày... Mày..."

Cha Tô càng nói càng giận dữ, không tự chủ được mà càng tăng thêm sức lực trên tay.

Thân thể căng cứng của Tô Bối đột nhiên lui vê phía sau.

Cây gậy trên tay cha Tô nặng nề đánh lên người Văn Quốc Đống.

"Bố..." Văn Quốc Đống kéo Tô Bối ra sau lưng mà bảo vệ, trâm giọng nói: "Việc này không thể trách Bối Nhi... Trách con... Là con chủ động dụ dỗ Bối Nhi... Là con..."

Ông Tô không đợi người ta nói hết lời, đã tát mạnh hai cái "Bốp bốp": "Đừng gọi tôi là bố! Tôi không có người con rể nào lớn như ông cả! Tôi chỉ biết Bối Nhi nhà chúng tôi không phải là người như vậy!"

"Anh lớn hơn nó hai mươi mấy tuổi! Các người có kết quả gì chứ? Anh có biết anh đang làm cái gì hay không?"

Văn Quốc Đống nắm lấy tay Tô Bối, trịnh trọng nói: "Con sẽ chịu trách nhiệm với Bối Nhi."

Tô Bối không ngừng liên tục kéo tay Văn Quốc Đống: "Chồng vào đây để làm gì... Ra ngoài!"

"Mẹ kiếp! Anh chịu trách nhiệm? Anh chịu trách nhiệm cái gì? Tương lai anh già bảy tám mươi tuổi, sắp xuống lỗ rôi, nó còn trẻ, anh không sợ nó lại trở lại con đường..."

"Cha...!"

"Cô ấy sẽ không đâu!"

Hai người gân như đồng thanh với nhau, Văn Quốc Đống nắm lấy tay Tô Bối bỗng nhiên siết chặt, đau đến mức Tô Bối phải nhíu mày.

"Con sẽ không để cô ấy có ngày đó đâu..."

Văn Quốc Đống thê non hẹn biển, sau khi Tô Bối nghe chỉ cảm thấy sau lưng rét run.

Quả nhiên, cha Tô nghe xong lời này thì càng giận dữ hơn, đánh thẳng về phía Văn Quốc Đống.

"Anh không à... Anh không à... Nó là con gái của tôi, các người... Các người..."

Cha Tô chỉ vào hai người, từ đâu đến cuối cũng không thể thốt được hai chữ kia ra khỏi miệng.

Văn Quốc Đống đợi cho cha Tô bình tĩnh tại mọt chút, đưa cho ông một điếu thuốc: "Bố... Bây giờ người trong thôn, cả họ hàng thân thích trong nhà đều đã biết con tà người đàn ông của Bối Nhi rồi... Dù bố không muốn nhận... Cũng đã muộn rôi..."

Cha Tô không hê nhận điếu thuốc, trái tìm vừa mới bình tĩnh tai đột nhiên tại bùng nổ sau khi nghe những tời này: "Anh! Được... Được tấm... Không hổ tà người tàm quan ở ngoài mà..."

Văn Quốc Đống đi đến bên cạnh Tô Bối, nghiêm mặt nói: "Con tấy tiên đồ của con ra để thê, đời này con sẽ không bạc đãi Bối Nhi..."

Nghe vậy, mặt mũi cha Tô đen tai, xua tay: "Tôi không quản được anh... Nhưng tôi quản được nó... Qua một thời gian nữa, tôi sẽ nói với người thân trong nhà rằng Bối Nhi ty hôn rồi!"

" Cha! "

Văn Quốc Đống giữ chặt tay Tô Bối, khẽ vỗ vỗ, dường như tơ đãng nói: "Bố... Tiểu Ngọc... Là con của con với Bối Nhi..."

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.