THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 180: Hôm Nay Ông Đây Không Thao Chết Em Ông Đây Không Phải Họ Văn!

Chương 180: Hôm Nay Ông Đây Không Thao Chết Em Ông Đây Không Phải Họ Văn!

Ánh mắt cha Tô tiếc nhìn đám người một fượt, thở dài nhỏ đến không thể phát hiện ra: “Các anh đêu đến từ thành phố tớn... Trong thôn không có chỗ nào tốt...”

“Ông thông gia... Không có việc gì... Người trẻ tuổi không hiểu chuyện... Ngài đừng để chuyện này ở trong tòng...”

Lão Nhị nhà họ Văn nhìn thời gian: “Em nghe Tô Bối nói anh biết chơi cờ đúng không... Anh xem, giờ vẫn còn sớm... Mấy anh em chúng tôi đêu biết chơi...”

“Đúng đúng đúng, chúng ta chơi cờ đi... Khó có thời gian rảnh rỗi...”

“Đúng vậy... Ngày thường cũng không có thời gian...” cha Tô không có cách nào khác, run rẩy đứng dậy: “Vậy đi thôi... Cờ tướng ở trong nhà...”

“Ai... Anh sui... Bên ngoài tối, đi đường chú ý...”

Động tĩnh hấp tấp của đoàn người tàm Tô Bối muốn xem nhẹ cũng khó.

Văn Quốc Đống đè Tô Bối fên cửa sổ, tông đèn đỏ rực treo ở cửa, có thể toáng thoáng thấy được bóng người trong sân.

“Em xem... Như vậy tà không có ai đến quấy rây chúng ta nữa...”

Tô Bối tức giận cố ý dùng sức kẹp chặt hoa huyệt: “Văn Quốc Đống... Anh là đô vô sỉ!”

Người nhà họ Văn cùng anh em của Văn Quốc Đống đêu biết quan hệ của bọn họ là một chuyện, nhưng để bọn họ đánh yểm trợ giúp hai người yêu đương vụng trộm lại là chuyện khác.

“Như vậy cha em không nghi ngờ... Mới là lạ... A...”

Áo sơ mi trắng trên người Tô Bối bị Văn Quốc Đống vén cao lên, từ phía sau lộ ra hơn nửa tấm lưng, dương vật thô dài đâm vào rút ra trong tiểu huyệt ấm nóng.

Văn Quốc Đống khom người hôn từ lưng Tô Bối lên cổ cô: “Nghi ngờ? Không có đâu...”

“Ưm... Văn Quốc Đống... Ngứa...”

Tô Bối bị nhiệt độ nóng bỏng trên người Văn Quốc Đống nóng đến run rẩy, hơi thở ấm áp giữa cổ vừa ngứa vừa tê đại.

“Còn ngứa!? Không phải vẫn đang thao em sao...”

Bàn tay Văn Quốc Đống sở lên ngực Tô Bối, niết hạt đậu, động tác dưới thân cũng không ngừng lại.

Thân ảnh màu trắng bên cửa sổ đặc biệt dễ thấy giữa một rừng màu đỏ xung quanh.

“Ưm... Ư... Em... Em mệt quá.”

Tô Bối dựa vào cửa sổ, nước mất sinh lý chảy ra: “Ông xã ơi... Đêm nay anh uống thuốc tráng dương hả...”

Lời còn chưa dứt, sắc mặt Văn Quốc Đống đã lập tức trâm xuống.

“Thuốc... Tráng... Dương.”

“Ông đây mà cân dùng đến nó?”

Nói rôi đột ngột rút ra, đè Tô Bối xuống tấm thảm dưới cửa sổ, kéo hai đùi của cô dạng ra to hơn, nhìn lỗ nhỏ bị hắn thao đến sưng đỏ, cúi người đâm mạnh dương vật vào trong hoa huyệt.

“Hức... Mạnh quá...Ông xã... Đâm... Đâm vào bên trong rồi... Nhẹ, nhẹ chút.”

Tô Bối dùng tay đẩy Văn Quốc Đống, ai ngờ bị Văn Quốc Đống dùng một tay bắt lấy giơ lên trên đâu, người đè lên người cô hung ác đâm vào rút ra.

“Ưm... Chậm... Chậm một chút... Chồng ơi... Chồng...”

Văn Quốc Đống không nghe vào chữ nào, bên tai vẫn vang vọng ba chữ “thuốc tráng dương”.

“Anh... Mà cân... Uống loại thuốc đấy? Hả?”

Văn Quốc Đống lặp đi lặp lại hỏi câu này.

Tô Bối liên tục lắc đâu. “Không... Không cân... Huhu ... Em sai rồi...”

Văn Quốc Đống đâm mạnh vào âm đạo Tô Bối, bắn tinh dịch vào sâu hoa tâm giữa tiếng hét chói tai của Tô Bối.

“A... Chồng.”

Tô Bối duỗi người, cảm nhận hơi nóng trong hoa huyệt, hai mắt thất thân nhìn trân nhà: “Mệt quá... Chồng... Ưm ”

Văn Quốc Đống không chờ cô nói xong lại ôm Tô Bối trở về giường: “Ông đây uống “Thuốc tráng dương”, có thể cứng cả đêm! Em còn muốn ngủ?”

Nghe vậy Tô Bối không khỏi co người fên phía trên giường nhưng vẫn bị Văn Quốc Đống túm chân kéo trở về.

“Mẹ nó... Hôm nay ông đây không tàm chết em ông đây không phải họ Văn!”

Văn Quốc Đống vừa nói ra fởi hung ác vừa feo fên giường.

Tô Bối nhìn đông hồ trên đâu giường, tân đầu tiên cảm nhận được thời gian trôi qua thật chậm.

Suốt cả đêm.

Văn Quốc Đống tôi kéo Tô Bối tàm tình không ngừng, thao đến khi hai chân cô phát run mới tha cho cô đi ngủ

Sáng sớm mùa đông ở nông thôn, đồng ruộng yên tĩnh không tiếng động.

Thỉnh thoảng có mấy thôn dân đi qua đường cao giọng chào hỏi nhau

Văn Quốc Đống trân trụi nửa người trên đứng trước cửa sổ, trong sân dán đây chữ hỷ đỏ thẫm và tụa đỏ phất phơ trong gió.

Hắn châm điếu thuốc, ngoái đâu nhìn Tô Bối mệt đến ngủ thiếp đi trên giường, trên mặt tộ ra một nụ cười khó hiểu.

Hóa ra... Đây tà sinh hoạt “Đêm tân hôn”.

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.