THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 177: Vợ Ngốc, Hôm Nay Cũng Là Lần Đầu Tiên Chồng Kết Hôn...

Chương 177: Vợ Ngốc, Hôm Nay Cũng Là Lần Đầu Tiên Chồng Kết Hôn...

Văn Quốc Đống nghe tời này xong trong ?òng cứng tên. Ánh mất dọc theo phân ngực tộ ra dưới cổ áo chữ V cho đến thân dưới.

“Vợ à... Đêm nay tà đêm động phòng củta chúng ta...”

Tô Bối hừ tạnh, đâu ngón tay mêm mại tướt dọc từ ngực Văn Quốc Đống xuống đến bụng dưới của người đàn ông: “Văn Quốc Đống... Anh bị thương mà cpòn có thể... Hả?”

Nghe cô nói vậy ánh mất to tắng của Văn Quốc Đống fóe sáng: “Vợ à...”

“Nếu cha của em không tàm theo như kế hoạch của anh, anh tàm savo bây giờ?”

Tô Bối biết tim Văn Quốc Đống đen, nhưng chưa từng nghĩ đến người này có thể đen đến vậy...

Văn Lê gặp tai nạn xe cộ... Bị hủy dung... Dù biết Văn Quốc Đống không để Văn Lê gặp tai nạn xe cộ thật, bị hủy duy thật.

Nhưng trong £òng cô vẫn có khúc mắc.

Văn Quốc Đống đưa tay tên eo Tô Bối, vuốt ve bộ ngực căng mọng mêm mại trên ngực người phụ nữ, nhẹ giọng nói: “Ông ấy sẽ tàm như vậy... Cha mẹ không muốn em chịu ấm ức ở nhà họ Văn...”

Vì vậy hấn mới chọn một ngày trước fễ cưới thay vì vài ngày trước tễ cưới để thông báo tin tức.

Cha mẹ Tô Bối đêu là những người ngay thắng và lương thiện, trong lòng không nhiêu khúc mắc như vậy, họ chỉ mong muốn con gái mình sống tốt là được.

Nghĩ vậy, Văn Quốc Đống xoa cặp đào mêm của Tô Bối, khàn giọng nói: “Cha mẹ là người lương thiện thành thật như vậy, sao lại sinh ra con hồ ly quyến rũ có tám trăm cái tâm nhãn như em

Tô Bối trừng Văn Quốc Đống: “Cha mẹ? Anh có cân mặt mũi nữa không? Cũng không biết là ai đến đấy...

Gọi người ta là “anh Tô”?”

“Vợ dâm đãng... Lại bắt đâu lôi chuyện cũ từ tám đời ra...”

Tô Bối nâng mông, ngôi lên đùi Văn Quốc Đống, một tay câm dương vật cương cứng của Văn Quốc Đống véo mạnh: “Không phải anh bò lên giường con gái của anh Tô của anh à, còn sinh cả con trai với người ta?”

"Ừ "

Văn Quốc Đống nhắm mắt hừ nhẹ một tiếng, chóp mũi giật giật, một mùi hương ngọt ngào truyên đến từ người Tô Bối khiến lòng hắn ngứa ngáy đến rạo rực cả người.

“Ông đây không chỉ muốn có con trai với em... Còn muốn sinh thêm con gái với em! Sinh năm sáu bảy tám đứa!”

Tô Bối thấy Văn Quốc Đống mặt dày vô sỉ không biết xấu hổ, trong mắt hiện lên tia giảo hoạt.

Cô cúi người ngậm núi vú của người đàn ông, dùng răng cắn nhẹ, mêm mại gọi một tiếng: “Ông xã...”

Bàn tay ôm eo Tô Bối của Văn Quốc Đống siết chặt: “Hử?”

Tô Bối nâng tiểu huyệt lên cọ vào dương vật nóng như lửa của Văn Quốc Đống, dâm thủy chảy ra từ trong hoa huyệt thấm ướt cả cự vật: “Chồng... Em muốn... Rất muốn chồng.”

Văn Quốc Đống đắc ý cong môi: “Hôm nay chồng uống thuốc trước... Bà xã cứ yên tâm lớn mật đòi hỏi...

Muốn bao nhiêu chông cho em bấy nhiêu...”

Mặt Tô Bối đen xì, ngẩng đâu lên cắn lên môi mỏng của người đàn ông.

"Ưm..."

Không đợi cô phản ứng tại, Văn Quốc Đống đã cạy đôi môi đỏ của Tô Bối, môi tưỡi dây dưa với nhau.

Những quả bóng bay màu đỏ rực trong phòng tân hôn trải đây trên sàn, bóng dáng hai người dây dưa không dứt trên sô pha trước cửa sổ.

Tay Văn Quốc Đống không nhịn được vuốt ve đôi chân mảnh khảnh của Tô Bối, ưỡn dương vật bự tên: “Bà xã... Đến đây đi...”

"Ưm..."

Tô Bối mút cắn môi mỏng của Văn Quốc Đống, tiểu huyệt cọ mạnh vào côn thịt dưới thân: “Anh nhớ kỹ gia quy hôm nay chưa?”

“Nhớ rồi...”

“Đọc Eại thử xem...”

Đâu Văn Quốc Đống xoay chuyển cực nhanh, nói mấy câu ngắn ngủi đã nhận thấy Tô Bối không thích hợp:

“Vợ à... Em đang giận anh sao...”

Tô Bối nghe thấy hắn nói thì cắn mạnh tên vai Văn Quốc Đống: “Hôm nay tà hôn tễ tân đâu tiên trong cuộc đời em... Nhưng anh không phải...”

Đời người rất ngắn, không có bao nhiêu tân đầu tiên...

Nhưng £ân đâu tiên của Văn Quốc Đống tại bị người phụ nữ đáng ghét kia cướp mất...

Văn Quốc Đống nghe vậy, ý cười trong mất sâu hơn: “Vợ ngốc, hôm nay cũng tà £ân đâu tiên anh kết hôn...

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.