[Dục Khát (Cao H)]
Chương 168: Nói Em Yêu Anh…
Chương 168: Nói Em Yêu Anh…
"Em... A..."
Không cho Tô Bối cơ hội mở miệng, Văn Quốc Đống thô tỗ hôn tên môi cô, kéo thẳng một được xuống bên dưới, mãi khi xuống đến tận bụng mới thôi.
"Ưm "
Tô Bối không nhịn được quấp hai chân tên người Văn Quốc Đống.
Văn Quốc Đống vươn đôi tay to tách hai đùi Tô Bối ra, dùng sức nâng người fên rồi cúi đâu hôn tiếp từ bụng xuống đến hoa huyệt.
"A..." Toàn thân Tô Bối run rẩy, hai chân kẹp chặt đâu Văn Quốc Đống: "Đừng..."
Nhìn hoa huyệt hơi sưng đỏ, Văn Quốc Đống vươn đầu tưỡi đấy hai cánh hoa ra rồi mút mạnh một cái.
"A... Chông... Đùờng..."
Cơ thể Tô Bối căng cứng, hai mắt vô thân nhìn fên trời: "Sẽ có người tới... A..."
Văn Quốc Đống dùng cả hai tay vạch chân Tô Bối ra, vùi đâu vào hoa huyệt fiếm táp mút mát, kích thích tột độ khiến Tô Bối không ngừng run rẩy.
"Ông đây đã cho em rất nhiêu lân rồi... Em cứ đối xử với chông như vậy sao?"
Hai tay Tô Bối bóp chặt tay Văn Quốc Đống, chịu đựng khoái cảm mãnh liệt trong cơ thể, cất giọng khàn khàn nói: "Đó... Đó là anh... Đáng đời..."
Văn Quốc Đống cắm đâu lưỡi vào hoa huyệt, bắt chước động tác ra vào của gậy thịt, lặp đi lặp lại hành động trêu chọc miệng lỗ.
Tô Bối khom lưng, hai chân lại kẹp chặt đầu ông: "Chồng... Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Nghe vậy, Văn Quốc Đống nhếch môi, đầu lưỡi ép mạnh xuống đài hoa: "Nói em yêu anh."
Tô Bối trợn trừng đôi mắt long lanh ánh nước nhìn Văn Quốc Đống, cắn chặt môi không chịu mở miệng.
Văn Quốc Đống cũng không cam chịu yếu thế, hắn gia tăng cường độ liếm láp: "Bối Nhi..."
Tô Bối cắn ngón tay để mình không mở miệng: "Văn... Quốc... Đống..."
"Hứ2?"
Một cảnh tượng dâm mỹ đã được phơi bày trần trụi trên bãi cỏ g1ữa mùa đông lạnh giá.
Hai chân Tô Bối vẫn quấn lên cổ Văn Quốc Đống, cô ngửa đâu nhìn trời, nói: "Lúc trước... Lân đâu tiên đến đây anh đã nói thế nào?"
"Thật sự nghĩ mình là vợ cả, suốt ngày ghen tuông..."
Nghe cô nói, Văn Quốc Đống cũng nhớ lại tình hình lúc đó.
Thân thể hơi cứng đờ vài giây, đầu lưỡi mêm trượt khỏi hoa huyệt, hắn đứng dậy kê gậy thịt vào giữa hoa huyệt.
"Ồ... Lôi chuyện cũ ra nói? Lúc đó ngày nào em cũng gọi ông xã Văn Lê..."
Còn chưa dứt lời hắn đã hạ eo xuống, đâm thẳng vào trong.
Hoa huyệt Tô Bối vừa bị Văn Quốc Đống liếm đến mêm nhữn ngứa ngáy, bây giờ lại bị gậy thịt đâm vào nên theo bản năng kẹp chặt côn thịt.
"Văn Quốc Đống... Anh... Anh không phải người..."
Cô đã mắng chán hai chữ "câm thú" rôi.
Văn Quốc Đống thắng eo, cúi đâu nhìn vẻ mặt cố kìm nén của Tô Bối, tim khẽ loạn nhịp, bên dưới mạnh mẽ va chạm hoa huyệt.
"A "
Chẳng biết từ khi nào bông tuyết đã bắt đâu rơi xuống.
Trong hồ suối nước nóng, hai cơ thể chông lên nhau không rời đến tận khi tuyết ngừng rơi.
Khi Tô Bối sinh con, công ty luật đã cho cô nghỉ thai sản rất dài, mặc dù thời gian dài thái quá nhưng cô cũng biết tại sao.Dù gì khi cô sinh con Văn Quốc Đống bận rộn chạy đi chạy lại giữa văn phòng và bệnh viện, sao có thể qua mất những lão già giảo hoạt kia.
Đương nhiên, một phần cũng do Văn Quốc Đống không có ý định giấu giếmn.
Từ sau khi trở vê từ đảo Phù Dung, Tô Bối đơn phương "chiến tranh tạnh" với Văn Quốc Đống.
Không phải cô muốn vậy mà tà vì thời tiết quá tạnh £ẽo, cô chỉ muốn nằm trên giường.
Gân hai ngày sau sinh nhật của Văn Quốc Đống fà Tết Nguyên Đán, một dịp hiếm có để các anh em nhà họ Văn đêu có mặt ở nhà.
Sau khi bị Văn Quốc Đống và cả nhà họ Văn tàm mất mặt ở bữa tiệc sinh nhật Văn Quốc Đống, Lâm Quyên đã thông minh tên nhiêu.
Nhưng từ túc biết mấy anh em nhà họ Văn muốn ở tại thành phố Lâm nghỉ ngơi một thời gian thì mấy ý nghĩ vặt vãnh của bà ta tại bất đâu nổi tên.
Trong bữa sáng, vẻ mặt Lâm Quyên khá mệt mỏi, quâng mất càng ngày càng thâm đen: "Quốc Đống... Dạo này mấy anh em Quốc Lương đã trở tại.... Ông thấy có nên tổ chức tiệc trăm ngày cho Tiểu Ngọc sớm hơn không?"
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.