[Dục Khát (Cao H)]
Chương 147: Đứa Bé Tên Là Văn Ngọc…
Chương 147: Đứa Bé Tên Là Văn Ngọc…
Lân này sắc mặt của Lâm Quyên tập tức trở nên trắng bệch, phát điên túm £ấy Văn Tuyết: "Văn Tuyết! Em nhất định phải tàm cho Văn gia tan cửa nát nhà thì mới chịu được đúng không? Em hại chết con của Liễu
Nhứ còn chưa đủ?”
Bên trong biệt thự £oạn như cào cào, hai bảo mẫu được Văn Quốc Đống thuê tới vội vàng đưa Tô Bối vào bệnh viện.
Khi người nhà họ Văn nhận được tin tức rôi chạy tới, Văn Tuyết vẫn còn chửi âm trước cửa phòng sinh: "Tô
Bối, con khốn này! Nó giả bộ đó! Kêu nó cút ra đây nói rõ cho tôi!"
"Có phải nó với Diệp Liệt Thanh có..."
Lời còn chưa nói xong.
Văn Quốc Đống vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, tân này đã không chỉ đơn giản tà một cái tát nữa.
Ngay trước mặt tất cả mọi người nhà họ Văn, Văn Quốc Đống sa sâm mặt mày, đá một phát vào ngực của Văn Tuyết.
Trước mắt Văn Tuyết đột nhiên tối sâm tại, cả người ngã xuống đất.
Trước khi bà ta kịp ngước mất fên, cái đạp thứ hai của Văn Quốc Đống đã tới.
Văn Quốc Đống chỉ mới đá hai phát, hai người đàn ông không xa phía sau hắn bước tới, kéo Văn Tuyết ra ngoài ngay trước mặt của mọi người.
Văn Tuyết bị Văn Quốc Đống đạp hai cái, ngực thở không ra hơi: "Anh... Anh cả..."
"Từ hôm nay trở đi, nhà họ Văn không còn người tên là Văn Tuyết nữa."
Cả đám người nhà họ Văn, chị em dâu nhà họ Văn cùng với Lâm Quyên đêu cúi đâu làm như không thấy cảnh tượng trước mất, chỉ có Liễu Nhứ và Văn Uyển nhìn vê phía Văn Tuyết, ánh mắt lộ ra sự sảng khoái.
Một vài hậu bối lắng lặng nhìn đi chỗ khác.
Diệp Liệt Thanh đứng cách đó không xa, nhìn tình cảnh của 'vợ' mình, ánh mất đây sự chán ghét.
Văn Quốc Đống thờ ơ liếc nhìn Lâm Quyên, Lâm Quyên sợ hãi rụt cổ lại.
Hai tiếng sau.
Cánh cửa phòng sinh được mở ra, một tiếng khóc vang dội vang lên.
"Người nhà... Sinh rồi, là một bé trai."
Y tá ôm em bé đi ra, vội vàng đưa cho Văn Quốc Đống nhìn.
Văn Quốc Đống nhìn đứa bé còn nhăn nheo, cánh tay đang buông thống không tự chủ mà nắm chặt lại.
"Bây giờ tình hình của mẹ nó sao rồi..."
"Thai phụ hơi mất sức, quan sát một thời gian rồi sẽ được đưa vê lại."
Nói xong, thì ôm em bé đi luôn.
Lâm Quyên chen tới nơi còn chưa kịp nhìn đứa bé, đứa bé đã bị ôm đi.
"Này... Có chuyện gì thế... Sao không cho chúng ta nhìn em bé..."
Thím hai nhà họ Văn không nhìn được mà kéo Lâm Quyên: "Đứa nhỏ này bị sinh non mà..."
Văn Quốc Đống nheo mắt nhìnLâm Quyên, người ở đằng sau lộ vẻ tức giận mà ngậm miệng.
Liễu Nhứ liếc nhìn Văn Quốc Đống, lạnh lùng nói: "Nếu như anh đưa cái tai họa kia đi sớm hơn, cũng không đến mức hại cả cháu mình!"
Ánh mắt của Văn Quốc Đống lạnh đi, một lúc sau, hắn nhẹ nhàng liếc nhìn đám người ở đây: "Mọi người vê đi... Chờ đến lúc tình hình của Tô Bối và đứa bé đêu ổn thì lại tới..."
Văn Uyển đi ở phía sau, khi nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh và đáng sợ của Văn Quốc Đống, trái tim vô thức run rẩy.
Khi Tô Bối tỉnh lại, chỉ có Văn Quốc Đống ngôi canh ở bên giường.
Trong phòng quá mức yên tĩnh.
Người đàn ông một tay nắm tay Tô Bối, một tay vịn nôi của trẻ sơ sinh, nhấm mắt dựa tưng vào ghế.
Tô Bối vừa mới cử động tay, Văn Quốc Đống đã tập tức mở mắt: "Tỉnh rôi sao?"
Nghe giọng nói khàn khàn của Văn Quốc Đống, ngực của Tô Bối hơi co rút £ại: "Chồng à..."
"Khó chịu ở đâu không?"
Tô Bối tắc đâu, tàm nũng nói: "Muốn chồng hôn... Ôm một cái..."
Văn Quốc Đống fiếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tô Bối, hôn mạnh tên đôi môi không có chút máu của Tô Bối.
Sau một túc tâu, Tô Bối cảm thấy mình sắp hết dưỡng khí không thở nổi, vỗ vỗ Văn Quốc Đống một cái.
"Chồng... Chông à..."
Văn Quốc Đống cắn một cái tên môi Tô Bối, mãi cho đến khi trong miệng tràn ngập mùi máu tanh, mới buông cô ra.
Tô Bối nhíu mày nhìn đôi mắt đỏ ngâu của Văn Quốc Đống, yếu ớt gọi một tiếng: "Chồng..."
Văn Quốc Đống hạ mất xuống, hôn một cái tên trán Tô Bối: "Tên của con trai tà Văn Ngọc..."
Tô Bối nhìn đứa bé còn đỏ hỏn trong giường trẻ sơ sinh: "Văn Ngọc?"
"Ừm."
Ngay từ trước, cô đã yêu câu Văn Quốc Đống chọn tên cho đứa trẻ, nhưng Văn Quốc Đống vẫn chưa hề chọn.
Mà bây giờ, Văn Lê, Văn Ngọc...
Ngọc, châu báu...
Cái chữ này, cũng đủ để chứng minh địa vị của đứa trẻ này trong tòng Văn Quốc Đống.
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.