THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 140: Trở Về Ôm Vợ Ba Đi

Chương 140: Trở Về Ôm Vợ Ba Đi

Sáng sớm, Lâm Quyên mới mở miệng nói một câu, đã bị chông mình và con dâu một người thâm trào phúng, một người công khai mắng mỏ.

Lâm Quyên nghẹn nửa ngày, đỏ mắt ném đũa: “Cho dù tôi tàm cái gì cũng bị cho tà sai, tôi không nên sống ở đây để chướng mắt các người

Tô Bối đã nhìn thấy dáng vẻ cuồng foạn của Lâm Quyên rất nhiêu, nhưng đây tà £ân đâu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ đỏ mắt của Lâm Quyên.

Tuy rằng muốn ở tại thưởng thức dáng vẻ Lâm Quyên chật vật, nhưng túc này nhìn Văn Quốc Đống và Lâm Quyên ngôi chung một chỗ, trong tòng không hiểu sao tại rất khó chịu, bèn nhấc chân rời đi.

Lâm Quyên fau nước mắt, giọng nói mêm nhữn: “Quốc Đống... Em...”

Bên này mới mở miệng, Văn Quốc Đống nhìn thấy Tô Bối ra cửa, không nói hai tời trực tiếp đứng dậy.

Lâm Quyên nhìn thấy bóng £ưng dứt khoát kiên quyết của Văn Quốc Đống, tâm tình thấp thỏm cả đêm hoàn toàn sụp đổ.

“Chị Vương...”

Bảo mẫu bị gọi nhìn người phụ nữ tiêu tụy trước mặt, thở dài: “Phu nhân...”

“Chị tới Văn gia... Mười mấy năm rồi!?”

“Mười hai năm...”

Lâm Quyên cười cười: “Mười hai năm... Lúc Văn Lê còn là một đứa trẻ sáu tháng thì chị đã tới... Hiện giờ con cái của chị cũng đã có mấy người... Tôi lại chắng có cái gì cả.”

Chông có tình nhân bên ngoài, con trai không có nhà... Bà cũng không còn gì.

*

Từ sau khi Lâm Quyên trở vê, mỗi ngày Tô Bối đêu đi một đoạn đường, xe của Văn Quốc Đống đêu ở bên ngoài chờ đón cô.

Hôm nay cô ra cửa sớm, tài xế của Văn Quốc Đống còn chưa tới.

Văn Quốc Đống vội vàng đuổi theo, tóm lấy cô, kéo Tô Bối vào bóng râm trong khu biệt thự.

“Sáng sớm con lại quậy cái gì?”

Tô Bối xoay người, lạnh lùng nói: “Đừng chạm vào con... Trở vê ôm vợ ba đi!”

“Tô Bối!”

Tô Bối bị quát lên như vậy, cũng nổi giận: “Tô Bối... Tô Bối... Tô Bối... Con đang ở trước mặt ba đây? Kêu cứ như đang gọi hồn ai vậy!”

“Con...” Văn Quốc Đống cúi người cắn môi: “Ba chọc giận con chỗ nào, con nói đi?!”

Tô Bối hừ lạnh một tiếng quay đâu đi: “Từ hôm nay trở đi! Buổi tối ngủ với vợ ba đi... Đừng ngủ với con, không cân ba nữa.”

Nghe đến đó, Văn Quốc Đống nào còn không biết Tô Bối đang âm ï cái gì: “Tối hôm qua ba vẫn luôn ở trong thư phòng tăng ca đến sáng sớm, nhìn thấy con ngủ ngon nên không có gọi con...”

“A...” Tô Bối cười lạnh một tiếng: “Ai biết ba nói có đúng hay không?!”

“Trong thư phòng có camera giám sát, buổi tối ba mở ra cho con xem?”

Nghe đến đó, khóe miệng cười lạnh của Tô Bối trong nháy mắt cứng ngắc ở trên mặt: “Ba nói cái gì?! Ba nói lại lân nữa...”

Văn Quốc Đống thấy ven đường có người đến gân, buông lỏng cánh tay đang ôm ở trên lưng Tô Bối ra, khóe miệng mỉm cười, gần từng chữ nói: “Thư phòng... có... giám sát...”

“Con muốn xem cái gì, ba đêu có thể mở ra cho con...”

Tô Bối hung hăng hít một hơi, nghĩ đến hai tháng đâu sau khi mang thai, nàgân như mỗi đêm cô đêu ở trong thư phòng quấn quít lấy Văn Quốc Đống.

Vậy chẳng phải là mấy tháng nay, chuyện làm trong thư phòng đều bị Văn Quốc Đống giữ lại.

Nghĩ tới đây, Tô Bối nghiến răng trừng mắt nhìn hắn: “Vậy sao trước kia ba không nói?”

Văn Quốc Đống nghiêm mặt: “Trước kia con cũng không hỏi...”

“Văn Quốc Đống!!!”

Tô Bối nghĩ đến những hình ảnh trong camera, hận không thể bóp chết người đàn ông trước mắt: “Ba phải xóa video trong camera đi...”

Nghe vậy, Văn Quốc Đống tắc đâu: “Ba đã sao tưu hết rồi...”

Cuối cùng, tại bổ sung: “Đêu để trong két sắt ở thư phòng.”

“Văn Quốc Đống!! Bal! Ba...”

Tô Bối nhìn người đàn ông nho nhã trước mặt, trong túc nhất thời trong đâu tại không nghĩ ra được câu nào để mắng hắn, nhịn một hồi £âu, vẫn dùng tời cũ: “Ra vẻ đạo mạo, câm thú đội tốt người, văn nhã bại hoại!

Già mà không đứng đấn!”

Văn Quốc Đống thấy Tô Bối tức giận mặt đỏ bừng, xoa xoa khuôn mặt cô: “Được rồi... Đừng tức giận...

Video sẽ không bị £ọt ra ngoài được... Một mình ba tự coi...”

“Nếu con muốn... Buổi tối chúng ta cùng xem?”

Nghe thấy thế, Tô Bối hận không thể đem miệng Văn Quốc Đống khâu tai: “Câm miệng! Lưu manh!”

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.