[Dục Khát (Cao H)]
Chương 134: Ba Tự Mình Chọn Quần Áo Bầu Cho Con...
Chương 134: Ba Tự Mình Chọn Quần Áo Bầu Cho Con...
Tô Bối không thèm nhìn canh gà nữa, mặt không đổi sắc nhìn Lâm Quyên cười cười: “Mẹ... Mẹ quên rôi ư, trước đó ba đã cho người sửa sang tại phòng ngủ ở trong nhà...
Nghe vậy, sắc mặt Lâm Quyên trâm xuống vài phân, ngữ khí có chút chua xót: “Nhìn cách trang trí này ai không biết còn tưởng rằng phòng của cô tà phòng ngủ chính...”
Lời còn chưa dứt, mắt bà ta nhìn thoáng qua chai fọ trên bàn trang điểm của Tô Bối, cũng như tủ quân áo đây đô, trâm giọng nói: “Lúc mang thai cô vẫn còn dùng những mỹ phẩm này!? Cô có biết rằng những mỹ
phẩm này không tốt cho thai nhi? Còn nữa... những thứ trong tủ quân áo này fà gì? Váy này ngắn vậy mà cũng mặc được hả? Còn cái này nữa... Thứ gì hở hang quá, cái này, cái này, cái này nữa... lòe toẹt thô tục...
“Người nha quê các người có mắt nhìn gì vậy!? Xấu tệ! Chị Vương, quay tại thu thập tất cả những thứ này vứt hết đi... Ñgày nào cũng mặc mấy cái đô không ra thể thống gì đi ra ngoài tàm mất mặt!”
“Cô tà toại không biết xấu hổ, nhưng Văn Lê không muốn mất mặt, tôi không muốn mất mặt, toàn bộ Văn gia không muốn mất mặt!”
Nghe thấy thế, sắc mặt Tô Bối tập tức trâm xuống, tạnh tùng nói: “Mẹ... Quân áo mà mẹ chê diêm dúa, quê mùa, không ra thể thống gì đêu £à quân áo bà bâu, còn fà quân áo bà bâu do đích thân ba chọn cho con!!”
Ngay khi những fời này nói ra, không khí tập tức im tặng trong vài giây.
Trước khi Lâm Quyên nổi giận, bảo mẫu bên cạnh Tô Bối mở miệng: “Bà chủ... bà quên rồi sao? Cục trưởng
Văn còn có một người em gái kinh doanh những thứ này? Có fẽ fà do Cục trưởng Văn nhìn thấy Tô Bối đang mang thai, đặc biệt phái người đưa tới đây...”
Vẻ mặt tức giận của Lâm Quyên £úc này mới khá hơn một chút, hừ tạnh một tiếng với Tô Bối: “Ba chông cô rất quan tâm đến cái bụng của cô
Tô Bối nghe vậy cúi đâu, trong đôi mắt hiện tên một tia giễu cợt.
Văn Quốc Đống không chỉ để ý đến bụng cô, mà còn để ý đến giường cô.
Dù sao bây giờ Văn Quốc Đống đang trân truông nằm ở dưới thân cô, thậm chí chỉ cân cô hơi nhấc mông lên, tiểu huyệt của cô có thể ăn luôn côn thịt của Văn Quốc Đống.
Nghĩ đến đây, Tô Bối hơi mở hai chân ra.
Văn Quốc Đống cảm giác được Tô Bối muốn làm gì, thân thể cứng đờ một lát nhưng cũng để mặc Tô Bối làm trò.
Lâm Quyên buông tha tủ quân áo của Tô Bối, đem tâm mất tập trung vào bàn trang điểm của Tô Bối.
“Chị Vương... mang thùng rác đến...vứt hết những thứ này đi...”
“Cái này... ha... cô ngược lại biết chọn... những thứ này không hê rẻ đâu...”
“Quả nhiên đúng như tôi nói... Hư vinh...”
“Mua nhiêu hàng xa xỉ như vậy, còn không phải tiêu tiên của Văn gia tiên...”
Tô Bối lạnh lùng nhìn Lâm Quyên đứng cạnh bàn trang điểm, trên mặt không có chút biểu cảm nào.
Bây giờ Lâm Quyên đang vui vẻ ném nó đi, ngày mai Văn Quốc Đống cũng sẽ bù đấp cho cô như cũ.
Sau khi cảm nhận được sự tức giận của Quốc Đống, Tô Bối nhếch môi, Lâm Quyên ném càng nhiêu, âm ïĩ càng dữ dội...
Tính nhẫn nại của Văn Quốc Đống đối với bà ta, độ khoan dung đối với bà ta càng ngày càng ít, cho đến cuối cùng sẽ biến mất toàn bộ.
Đến túc đó cũng chắng cân cô tầm gì, tự Lâm Quyên cũng có thể tìm đường chết.
Lâm Quyên bên kia tải nhải, Tô Bối dựa vào gối mềm, đặt chân fên giường và hơi nhấc hông lên, đói khát nửa ngày, nuốt côn thịt khổng £ô nóng bỏng của Văn Quốc Đống từng tấc từng tấc trước mặt Lâm Quyên.
Hai tay Văn Quốc Đống gắt gao bóp chặt eo Tô Bối, kìm xuống ý nghĩ muốn đâm chọc kịch tiệt.
Hoa huyệt của Tô Bối chứa đây dâm thủy, không tốn chút sức tực nào nuốt trọn cây gậy khổng £ồ kia, vừa nghe Lâm Quyên ôn ào. Vừa mượn động tác xoa chân nhẹ nhàng tắc người.
Đột nhiên Lâm Quyên hét fên: “Mì hải sản này ở đâu ra? hơn nửa đêm ai cho cô ăn thứ tính hàn này!!”
“Cô chăm sóc trẻ con như thế nào?! Thứ này cũng có thể ăn?!”
Tô Bối bị tiếng thét chói tai của Lâm Quyên dọa sợ run rẩy, huyệt hoa càng cắn chặt côn thịt hơn.
“Cái này tà túc trở vê con tự tàm, nhưng nãy giờ con vẫn tuôn cảm thấy không thoải mái không có khẩu vị gì nên không ăn...”
Lúc Tô Bối nói tời này, bảo mẫu bên cạnh Lâm Quyên nhìn mì hải sản, sắc mặt thay đổi, nhưng không nói gì.
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.