THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 128: Tội Lỗi Năm Xưa, Cuối Cùng Cũng Phải Trả...

Chương 128: Tội Lỗi Năm Xưa, Cuối Cùng Cũng Phải Trả...

Khó trách Văn Tuyết chỉ có thể tìm được £oại đồng đội heo như Lâm Quyên, nhưng nếu cô ta thật sự có đâu óc.

Lâm Quyên sẽ không gả cho Văn Quốc Đống, cũng sẽ không sinh Văn Lê ra, mà cô...f

Đời này cũng không có cơ hội gả vào Văn gia, cũng không bao giờ được mang thai đứa nhỏ của Văn Quốc Đống.

Cho nên nha... rất nhiêu người, rất nhiêu chuyện đã fà định mệnh được địpnh sẵn từ đâu.

Điện thoại của Văn Lê tại gọi đến, Tô Bối khó chịu nhíu mày, nhưng vẫn nhấn nút nghe.

“Bà xã... Em bị thương... Cục cưng không sao chứ?”

Tô Bối cúi đầu nhìn vbụng, xoa xoa giiuwax mày: “Bảo bối không sao...”

Tối hôm qua £úc cô ở bệnh viện gọi điện thoại cho Văn Lê, nhưng không có ai nhận.

Cho tới bây giờ người cũng không xuất hiện.

Nếu đứa bé trong bụng này thật sự tà của Văn Lê... Vậy bây giờ đoán chừng cô đã fà Văn Tuyết kế tiếp rồi.

May mắn... đứa bé này là Văn Quốc Đống.

Cũng may... Văn Quốc Đống coi trọng đứa bé này hơn Văn Lê.

“Bà xã, anh...” Đâu dây bên kia Văn Lê trâm mặc hôi lâu, do dự nửa ngày, mới nói: “Bà xã... Anh có chút chuyện muốn em giúp một tay...”

Con ngươi Tô Bối ngưng trọng: “Hả?”

“Anh... anh hết tiên rồi... em, em có thể giúp anh mượn ba một ít tiên được không?”

“Bao nhiêu?”

Văn Lê thấy Tô Bối không suy nghĩ đã đáp lại, buôn bực nói: “Năm trăm vạn.”

Thân sắc Tô Bối lập tức lạnh xuống: “Năm trăm vạn mà anh nói là một ít? Văn Lê... Rốt cuộc anh ở bên ngoài làm gì?”

Trong thời gian Tết Nguyên Đán, Văn Quốc Đống lén tìm Văn Lê nói chuyện, cô thừa dịp Văn Lê không chú ý đặt điện thoại di động ở đó để nghe lén.

Cô mơ hồ đoán được Văn Lê ở bên ngoài nhiễm phải thứ gì đó, chỉ là thấy Văn Quốc Đống không thèm để ý cũng không để trong lòng.

Nhưng hai tháng trước trong thư phòng, Văn Quốc Đống quát lớn Văn Lê.

“Bà, bà xã... anh, anh không có làm cái gì, chỉ là đâu tư, đâu tư thua thiệt...”

Ánh mất Tô Bối lạnh đi vài phân: “Văn Lê... Em hận nhất người khác gạt em...”

Bên kia trâm mặc một hôi.

Không bao lâu sau, đầu kia cúp điện thoại.

Tô Bối ngôi trên ghế ngẩn ngơ một lát, nhắn tin cho Văn Quốc Đống.

Xong việc, cô ném điện thoại qua một bên.

Cô và Văn Lê yêu nhau từ hôi đại học cho đến khi trở thành một cặp vợ chông hơn hai năm, đi đến bước này.

Văn Lê có vấn đê, cô cũng có nguyên nhân.

Tô Bối bị thương khi mang thai, chuyện Văn Quốc Đống đá Văn Tuyết ra khỏi vòng tròn gia tộc của Văn gia.

Đã tàm cho mấy chị em dâu Văn gia một tân nữa nhìn kỹ đứa cháu dâu Tô Bối bị mẹ chồng “chướng mất” này.

Tô Bối này... thực ra tà... có chút thông minh.

Mấy chị em dâu Văn gia bình thường có quan hệ gân gũi tụ tại một chỗ, nhỏ giọng nói thâm vê chuyện của Văn Tuyết.

“Vê nhà cũ đón Tết, tàm cho mẹ chông có nhà mà không về được. Tới khi mang thai, trực tiếp đuổi được cô út ra ngoài... Chậc..."”

“Tính ra, Lâm Quyên cũng fà một người đáng thương...”

“Cô ta đáng thương? Tôi thấy cô ta với Văn Tuyết không phân cao thấp, anh cả sắp được thăng chức trong quân đội, tão gia tử đêu đã cho coi trọng chị họ của nhà Liễu Nhứ, chuyện đã định ra xong hết rồi, kết quả

thì sao... Việc cô ta tàm, hại anh cả thì không nói, còn thiếu chút nữa ép chết chị họ của Liễu Nhứ...”

Người phụ nữ mở miệng đâu tiên, vẻ mặt khinh bỉ: “Nếu tôi tà anh cả, có chết cũng sẽ không nhận đứa bé trong bụng cô ta, người phụ nữ mới gặp mặt hai tân đã bò tên giường đàn ông, ai biết cái thai trong bụng cô ta tà của aI...”

Lời này dẫn tới mấy người thở dài một tiếng: “Ai...”

Năm đó hôn sự của Văn Quốc Đống trong quân đội được ấn định muộn, mấy anh em trong nhà đêu đã định xong, hắn cũng vừa mới quyết định.

Kết quả xảy ra chuyện của Lâm Quyên, trong nhà bị Lâm Quyên quậy âm ï một trận, Liễu gia náo toạn một trận, quân đội cũng vì chuyện này mà bị điêu tra, khiến cho việc thăng tiến của hẫn bị trì hoãn.

Điêu này cũng dẫn đến việc ngay cả Diệp Liệt Thanh cũng đã thăng tiến, mà Văn Quốc Đống còn chưa có.

Nếu nói Văn gia không hận Lâm Quyên, đó tà giả...

Lâm Quyên Văn Tuyết náo toạn như vậy, anh em bất hòa, một gia đình gân như tan vỡ.

“Chờ xem đi... Năm xưa Lâm Quyên và Văn Tuyết tầm bậy, cuối cùng cũng phải trả giá...”

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.